Không phải tính tò mò, không phải sự kiêu căng, không phải việc cân nhắc lợi ích, không phải trách nhiệm hay vì làm theo lương tâm mà chính là cơn khát không chịu
chấp nhận
thỏa hiệp, đầy khốn khổ và không thể dập tắt, dẫn chúng ta đến sự thật.
Chấp nhận
tình yêu là
chấp nhận
một thứ có có, không không, đùa đùa, thật thật. Nó vô hình tướng nhưng làm rã tan hồn phách. Không có nó thì đời sống không biết sẽ tẻ nhạt đến dường nào. Thôi thì đành có nó vậy.
Tình yêu? Hơi phức tạp nhỉ, nhưng tôi có thể nói thế này với bạn... giây phút bạn sẵn sàng
chấp nhận
đau khổ để làm ai đó hạnh phúc, tình yêu ở ngay đấy.
Tôi phát hiện ra may mắn có thể dự đoán được khá tốt. Nếu bạn muốn may mắn nhiều hơn, hãy
chấp nhận
nhiều cơ hội hơn. Hãy chủ động hơn. Xuất hiện nhiều hơn.
Yêu là chịu rủi ro không được đáp lại. Hy vọng là chịu rủi ro sẽ đau khổ. Thử là chịu rủi ro thất bại, nhưng phải
chấp nhận
rủi ro vì rủi ro lớn nhất trong đời là không dám mạo hiểm.
Cười là mạo hiểm tỏ ra ngu xuẩn. Khóc là mạo hiểm tỏ ra ướt át. Vươn tay ra là mạo hiểm bị liên lụy. Thể hiện cảm xúc là mạo hiểm để lộ con người thực sự của mình. Đặt ý tưởng và giấc mơ ra trước đám đông là mạo hiểm sẽ đánh mất chúng. Yêu là mạo hiểm sẽ không được đáp lại. Hy vọng là mạo hiểm đớn đau. Thử là mạo hiểm thất bại. Nhưng phải
chấp nhận
rủi ro, bởi mối nguy lớn nhất trong đời là chẳng dám mạo hiểm điều gì.
Chúng ta phải có lòng can đảm để đặt cược cho ý tưởng của mình,
chấp nhận
nguy cơ đã được tính toán, và hành động. Cuộc sống mỗi ngày đòi hỏi lòng can đảm, để đời hiệu quả và mang lại hạnh phúc.
Thường thì sự khác biệt giữa người thành công và người thất bại không nằm ở việc ai có khả năng hay ý tưởng tốt hơn, mà ở lòng can đảm để đánh cược cho ý tưởng của mình, để
chấp nhận
rủi ro đã được tính kỹ, và hành động.
Hãy dành thời gian cho việc phát triển bản thân Nhiều đến mức bạn không còn thời gian để phê phán người khác, Hãy rộng mở đến mức không cần lo âu, cao thượng đến mức không cần giận dữ, mạnh mẽ đến mức không cần sợ hãi, Và hạnh phúc đến mức
chấp nhận
sự hiện diện của khó khăn.
Niềm tin đòi hỏi sự can đảm, khả năng
chấp nhận
rủi ro, sự sẵn sàng
chấp nhận
nỗi đau và sự thất vọng. Bất cứ ai khăng khăng đòi hỏi sự an toàn và ổn định làm điều kiện chính của cuộc sống không thể có niềm tin; bất cứ ai cô lập chính mình trong vỏ bọc phòng thủ, với khoảng cách và tài sản sở hữu làm phương tiện an toàn, sẽ tự biến mình thành tù nhân. Yêu và được yêu, điều này cần lòng can đảm, lòng can đảm để phán đoán đem một số giá trị trở thành mối quan tâm sâu nhất - và thực hiện cú nhảy, đánh cược mọi thứ vào những giá trị này.
Thầm yêu một người, vừa đáng mừng nhưng cũng vừa đáng buồn, đáng mừng là vì sẽ mãi mãi không bị từ chối, đáng buồn là vì cũng sẽ không bao giờ được
chấp nhận
.
Thực ra mọi người đều sống quá vất vả và áp lực, xung quanh đều là tường thép bao bọc, nên càng không thể giết đi giấc mơ duy nhất còn lại. Người hiện đại không có ranh giới cuối củng cũng chẳng có tín ngưỡng, nhưng chúng ta nên tin vào một số thứ gì đó, để chúng ta có thể tiếp tục sống. Tình yêu và hôn nhân cũng thế, chúng không phải là thứ để mua bán, con người nên
chấp nhận
hiện thực, nhưng cũng nên để lại chút không gian mơ mộng. Cho dù biết rõ là giả tạo, nhưng còn hơn là không có.