Bạn đã bao giờ nghĩ mình có đủ dũng khí để nói lên hai tiếng ❝Đừng đi!❞ với người mà bạn không muốn
buông tay
hay chưa? Với một vài người, đó là sự yếu đuối và bất lực. Nhưng tôi lại nghĩ, con người cần rất nhiều can đảm để thốt ra được hai tiếng ngắn ngủi kia. Bởi vì phải tổn thương sâu sắc, phải đặt nặng sự hiện diện của đối phương, phải yêu, phải thương, phải bỏ quên bản thân mình… thì mới có thể níu giữ ai đó đến vậy!
Buông tay
không phải là chuyện đơn giản. Tình yêu là một canh bạc lớn, có người ‘được ăn cả’ có người ‘ngã về không’. Bỏ ra càng nhiều càng không cam tâm không thu hoạch được gì. Chuyện cầm lên được, buông xuống được không phải ai cũng có thể làm, cần có tâm tính kiên nghị, quả quyết và đại trí tuệ thấu tỏ lạc quan.
Có người bảo đừng đặt tên cho những điều đã trở thành quá khứ vì sẽ chỉ càng khiến bản thân không muốn
buông tay
. Cơ mà phải làm thế nào khi ngay từ lúc mới gặp gỡ, trong lòng đã chỉ biết hát lên rằng “anh như cánh buồm đỏ thắm em cổ tích xưa”?
Nếu không yêu thì đừng lựa chọn, còn đã yêu em rồi thì hãy kiên trì cùng em. Được ở bên nhau chính là duyên phận, anh đừng dễ dàng khiến người anh yêu phải chịu tổn thương rơi nước mắt. Trân trọng từng giây phút ở bên nhau, hồi ức đẹp đẽ nên được dành cho niềm vui và nụ cười. Bất luận gặp phải chuyện gì, anh đừng dễ dàng nói ra câu không còn yêu em nữa, đừng dễ dàng
buông tay
với đoạn tình cảm này của em. Bởi vì người con gái anh gặp ở trạm kế tiếp, có thể vĩnh viễn sẽ không tốt bằng em.
Lúc còn trẻ không biết, cứ nghĩ rằng chỉ một chút thương tổn thôi là bản thân cũng sẽ không chịu đựng nổi… Nhưng sau khi trải qua mưa gió nhấp nhô trong cuộc sống, mới biết qua những tháng ngày dài đằng đẳng của một kiếp người, thì không có gì là không thể tha thứ, là không thể không
buông tay
.
Hai người vì sao lại tranh cãi, vĩnh viễn không phải vì không còn tình cảm với nhau, mà là tình cảm quá đỗi sâu đậm. Khi hai người yêu thương nhau, một chút mâu thuẫn thôi cũng khiến đối phương tổn thương rất nhiều. Bởi vì coi trọng đối phương, vậy nên mới không thể
buông tay
được. Thực ra, như vậy quả rất đáng tiếc. Nếu như không yêu, chia tay thì thôi, chẳng hề gì. Nhưng vì có tình cảm, vậy nên hãy rộng lòng và nhẫn nhịn nhau một chút. Tình yêu một đời không phải là không bao giờ tranh cãi, mà là không bao giờ
buông tay
. Bởi vì yêu nên mới kiên trì ở bên nhau.
Can đảm để yêu không đơn thuần chỉ là sự can đảm để thổ lộ tình cảm với một ai đó, mà còn là sự can đảm để nhận ra rằng người ấy không thuộc về mình, và hãy can đảm
buông tay
để người ấy ra đi…
Thích một người đã là chuyện hạnh phúc rồi, không nhất thiết phải giữa người đó bên cạnh, có đôi khi
buông tay
mới là tốt nhất. …
buông tay
không phải là buông tha người khác mà là buông tha chính mình.
Vì vậy ngay lúc này, tôi biết điều gì tốt nhất với mình. Và đó là quên đi anh, thậm chí dù tôi không thể. Cuộc sống của tôi vẫn nấn ná trên từng giọt tình yêu mà anh đã cho tôi. Thậm chí dù tôi không phải lúc nào cũng nhìn thấy tình yêu ấy, tôi biết nó ở đó, và giống như một kẻ khờ, tôi
buông tay
khỏi một thứ đặc biệt với mình đến thế, thứ mà tôi chưa từng nghĩ mình sẽ cần đến. Tôi đã từng có anh… và giờ theo từng giọt lệ rơi, tôi nhìn anh càng lúc càng cách xa. Và đó là lỗi của tôi. Đó là lỗi của tôi khi đã để anh làm tôi khóc, lỗi của tôi mà tôi phải chịu đựng đau khổ lúc này. Nhưng nếu đây là tình yêu… tôi sẵn sàng lặp lại.
Những chuyện không thể thay đổi được thì đừng nên bận tâm nữa, những người không thể níu kéo được thì hãy thử học cách
buông tay
, trái tim bị tổn thương thì hãy cố gắng tự chữa lành. Trên đời ngoài chuyện sinh tử, tất thảy đều chỉ là chuyện nhỏ. Đừng tự làm khó chính mình.
Bất chấp tất cả đối xử tốt với một người, chỉ sợ làm sai người ấy liền không thích. Đó không phải là yêu mà là lấy lòng. Sau khi chia tay phát hiện càng yêu đối phương nhiều hơn, không có người ấy liền sống không nổi. Đó không phải là yêu mà là không cam tâm. Ra sức làm việc để thăng tiến, không muốn người khác phải khinh thường. Đó không phải là mạnh mẽ mà chính là sợ hãi. Có rất nhiều người bị cảm xúc không chế, chỉ muốn nắm chặt mà không muốn
buông tay
. Nếu như mọi thứ đều muốn chiếm giữ thì thật sự sống sẽ rất mệt mỏi. Đôi lúc cần buông bỏ để biết thế nào là thoải mái.
Tôi tự hỏi vì sao con người ta không thể chọn cách
buông tay
nhẹ nhàng khi không còn có thể chung sống, yêu thương nhau được nữa? Vì sao không trân quý, nâng niu khi mọi thứ còn đang nằm trong tầm tay, mà phải đợi đến khi yêu thương vụt mất mới thấy tiếc nuối trong nỗi bàng hoàng và điên cuồng níu giữ?
Có những nỗi buồn ta quẩn quanh trong ấy, có những kỷ niệm dù thiết tha đến vậy hay có những con người ta đắm say cách mấy, cũng phải đến ngày học cách
buông tay
.
Vì vậy ngay lúc này, tôi biết điều gì tốt nhất với mình. Và đó là quên đi anh, thậm chí dù tôi không thể. Cuộc sống của tôi vẫn nấn ná trên từng giọt tình yêu mà anh đã cho tôi. Thậm chí dù tôi không phải lúc nào cũng nhìn thấy tình yêu ấy, tôi biết nó ở đó, và giống như một kẻ khờ, tôi
buông tay
khỏi một thứ đặc biệt với mình đến thế, thứ mà tôi chưa từng nghĩ mình sẽ cần đến. Tôi đã từng có anh... và giờ theo từng giọt lệ rơi, tôi nhìn anh càng lúc càng cách xa. Và đó là lỗi của tôi. Đó là lỗi của tôi khi đã để anh làm tôi khóc, lỗi của tôi mà tôi phải chịu đựng đau khổ lúc này. Nhưng nếu đây là tình yêu... tôi sẵn sàng lặp lại.
Ở đời, chẳng ai có trách nhiệm phải yêu thương ai hết. Người luôn yêu em rồi cũng sẽ rời bỏ em khi nhẫn nại cùng tự tôn đều mất đi. Người ta đâu chỉ sống để đơn phương phía sau, mãi nhìn về một hướng.Em rồi sẽ hiểu, từ bỏ đôi khi đồng nghĩa với thở dài…thanh thản
buông tay
một người để tìm kiếm cả bầu trời xanh…Vì ai lại bên ai mãi được đâu…