Trong nỗi cô đơn, ốm đau hay lầm lẫn, chỉ cần được bạn biết đến cũng khiến ta có khả năng chịu đựng ngay cả khi bạn không giúp được ta. Chỉ cần có sự tồn tại của bạn bè là đủ. Tình bạn không hề bị suy giảm bởi khoảng cách hay thời gian, Bở tù đày hay chiến tranh, bởi sự đau đớn hay
im lặng
. Chính trong những thử thách này mà tình bạn bám rễ sâu. Chính trong những nghịch cảnh này mà tình bạn nở hoa.
Trong sự cô đơn, trong đau ốm, trong bối rối – nhận thức về tình bạn khiến ta có thể bước tiếp, thậm chí ngay cả khi bạn ta bất lực không thể giúp ta. Họ ở đó là đủ rồi. Tình bạn không phai nhạt bởi không gian hay thời gian, bởi sự giam cầm của chiến tranh, bởi khổ đau hay sự
im lặng
. Chính trong những thứ đó mà nó bắt rễ sâu nhất. Chính từ những thứ đó mà nó nở hoa.
Tôi luôn bị ám ảnh bởi cảm giác đột nhiên không còn tin tưởng một người nào nữa. Nhiều lúc cũng muốn thật tâm tốt với một người nhưng con người đều khó hiểu hơn tôi tưởng. Họ chỉ luôn nhìn vào một điểm mà tôi chưa thể trọn vẹn tốt với họ. Nhưng tôi cũng có những nguyên tắc sống của riêng mình. Là vậy, thế là họ không hiểu, họ bắt đầu bác bỏ hết những cố gắng, những việc tôi từng tốt với họ rồi những lời nói xấu sau lưng được hình thành, tôi biết nhưng tôi
im lặng
mà… những lúc đó toàn là tôi bắt đầu xem họ là những người thân thiết.
Hỏi thử xem rồi tôi còn có thể tin tưởng thêm ai nữa?
Chúng ta phải
im lặng
trước khi có thể lắng nghe.
Chúng ta phải lắng nghe trước khi có thể học hỏi.
Chúng ta phải học hỏi trước khi có thể chuẩn bị.
Chúng ta phải chuẩn bị trước khi có thể phụng sự.
Chúng ta phải phụng sự trước khi có thể dẫn đường.
Đến một độ tuổi nào đó, người ta chẳng thể làm gì khác hơn ngoài sự
im lặng
. Buồn bã cũng
im lặng
, hân hoan cũng
im lặng
. Thi thoảng, chỉ muốn ngồi ở một góc quán quen, thấy khổ hạnh nào rồi cũng nhẹ nhàng như mây trời. Cuộc đời cứ thế mà biên niên cô đơn.
Tôi luôn cho rằng, cứ
im lặng
làm tốt việc của mình thì sẽ không bao giờ gặp phải phiền phức. Thế nhưng nhiều khi, bạn không đi làm phiền người khác, người khác cũng sẽ đổ trách nhiệm lên đầu bạn. Bạn cho rằng cứ nhẫn nhịn để mọi việc trôi qua, thế nhưng người khác sẽ cho rằng bạn dễ bị bắt nạt. Hãy nhớ một điều, đừng nên làm một người tốt quá, làm một người biết nói “không” khi gặp chuyện bất bình, đừng bao giờ khiến bản thân phải tủi thân, cũng đừng khiến bản thân lúc nào cũng phải chấp nhận nhường nhịn người khác.
Có những từ, chỉ thích hợp giữ lại trong tim, có những nỗi đau, chỉ thích hợp để quên đi trong
im lặng
. Khi đã qua đi rồi, bạn trưởng thành lên, bản thân mới biết như vậy cũng tốt. Rất nhiều thay đổi, bản thân bạn chẳng cần nói ra, người khác sẽ nhìn thấy thấu đáo.
Có một số người không đợi được, chỉ có thể bỏ đi, có một số thứ không thể nào có được, chỉ có thể từ bỏ, có một số chuyện đã qua, hạnh phúc hay đau xót, chỉ có thể chôn xuống đáy lòng, có chút hy vọng về thực tại hay tương lai, chỉ có thể lựa chọn quên đi. Có một số tâm sự, bất lực, chỉ có thể tự mình tiêu tan, có một số nhớ nhung không thể nào giải tỏa, nói ra chi bằng không nói… nhưng mà, khi đã nhớ không chịu đựng nổi, lại
im lặng
giống như vô dụng, sẽ dùng một ít lời nói trong ký ức xa xôi đưa đến bên miệng, làm người khác không nhịn được muốn nghe thêm một lần nữa. Trong những năm tháng dài đằng đẵng, kiểu gửi gắm hư ảo là cách trò chuyện duy nhất có thể an ủi nỗi tương tư đã đi vào nơi sâu thẳm.
Muốn quyết tâm quên đi một người thì cách tốt nhất là luôn giữ khoảng cách và đừng lung lay vì một câu nói hay hành động gì của người đó. Còn muốn dứt khoát một chuyện gì đó cách tốt nhất là
im lặng
và đừng bao giờ mềm lòng.
Khi bạn làm rơi một cái ly hoặc đĩa xuống sàn thì nó sẽ vỡ loảng xoảng. Khi cửa sổ bị vỡ, chân bàn bị gãy hay khi một bức ảnh rơi từ trên tường xuống, chúng đều tạo ra tiếng động. Nhưng với trái tim bạn, khi vỡ thì nó hoàn toàn
im lặng
. Bạn sẽ nghĩ vì nó quan trọng như vậy nên nó sẽ tạo ra tiếng động lớn nhất thế giới hoặc ít nhất cũng phải là một tiếng kêu vang báo hiệu như tiếng cồng hay tiếng chuông. Nhưng nó lại lặng lẽ và bạn gần như ước gì có một tiếng động nào đó làm bạn quên đi nỗi đau.
Bạn đã yêu, đã nếm được mùi vị của ái tình. Đột nhiên, bạn thấy cái đẹp, sự hứng thú ở khắp nơi. Bạn không ngần ngại thể hiện tình yêu một cách say đắm, một cách dịu dàng, bằng ngôn từ và bằng sự
im lặng
. Và bạn thấy mình mạnh mẽ, khoan dung và đầy sinh khí.
Kẻ ném đá mãn tính, thậm chí ngay cả người chỉ trích ác liệt nhất, cũng thường sẽ dịu đi và kiềm nén trước người lắng nghe kiên nhẫn và dễ chịu – một người lắng nghe sẽ
im lặng
trong khi kẻ bới móc lỗi giận dữ bung ra như con rắn hổ mang và phun độc.
In loneliness, in sickness, in confusion – the mere knowledge makes it possible to endure, even if the friend is powerless to help. It is enough that they exist. Friendship is not diminished by distance or time, by imprison or war, by suffering or silence. It is these things that it roots deeply. It is from these things that it flowers. Trong nỗi cô đơn, ốm đau hay lầm lẫn, chỉ cần được bạn biết đến cũng khiến ta có khả năng chịu đựng ngay cả khi bạn không giúp được ta. Chỉ cần có sự tồn tại của bạn bè là đủ. Tình bạn không hề bị suy giảm bởi khoảng cách hay thời gian, Bở tù đày hay chiến tranh, bởi sự đau đớn hay
im lặng
. Chính trong những thử thách này mà tình bạn bám rễ sâu. Chính trong những nghịch cảnh này mà tình bạn nở hoa.