Nếu cơ thể này thực sự là của ta thì nó sẽ nghe theo
mệnh lệnh
của ta. Khi ta nói: “Không được già!” hay “Ta cấm mày không được đau!”, nó có nghe lời ta không? Không! Nó chẳng đếm xỉa gì đến ý kiến của ta cả. Chúng ta chỉ là người thuê chứ không phải là chủ nhân của “căn nhà” này. Nếu nghĩ rằng cơ thể này là của ta thì ta sẽ đau khổ biết bao khi phải xa lìa nó. Thật ra, chẳng có một cái ta trường tồn bất biến, chẳng có một cái gì cố định hay bền vững mà ta có thể nắm giữ.
Nếu cơ thể này thực sự là của ta thì nó sẽ nghe theo
mệnh lệnh
của ta. Khi ta nói: "Không được già!" hay "Ta cấm mày không được đau!", nó có nghe lời ta không? Không! Nó chẳng đếm xỉa gì đến ý kiến của ta cả. Chúng ta chỉ là người thuê chứ không phải là chủ nhân của "căn nhà" này. Nếu nghĩ rằng cơ thể này là của ta thì ta sẽ đau khổ biết bao khi phải xa lìa nó. Thật ra, chẳng có một cái ta trường tồn bất biến, chẳng có một cái gì cố định hay bền vững mà ta có thể nắm giữ.
Hãy tìm lời khuyên của người khác, nhưng đừng nghe theo
mệnh lệnh
. Và đừng theo 100% lời khuyên của bất cứ ai. Hãy chắc chắn rằng mọi quyết định bạn lập là sản phẩm kết luận của chính bạn. Hãy là học trò, đừng chỉ là người tuân theo.
Nhận thức được sự mong manh, sự tạm thời, sự thực rằng chúng ta chắc chắn rồi sẽ mất nhau, không sớm thì muộn, cho ta một
mệnh lệnh
rõ ràng phải luôn luôn đối xử tốt và yêu thương lẫn nhau.