Tôi đã học được rằng…
Không nên xét nét người khác, rằng mọi người đều có
quyền
hưởng hạnh phúc dù họ tốt hay xấu, vì suy cho cùng việc họ trở nên tốt hay xấu chính là tùy thuộc vào việc họ được người chung quanh giúp đỡ hay chỉ gây cho họ những thương tổn.
Quyền
lực nói với thế giới,
“Ngươi là của ta.”
Thế giới giam
quyền
lực trên ngai vàng của mình.
Yêu thương nói với thế giới,
“Tôi là của bạn.”
Thế giới trao cho yêu thương tự do dưới mái nhà mình.
Tình bạn reo vui như tia nắng, quyến rũ như một câu chuyện hay, truyền cảm hứng như một nhà chỉ huy dũng cảm, gắn kết như một sợi dây chuyền vàng, và dẫn đường chỉ lối như một cảnh mộng thiên đường.
Xác suất thành công dù có là bao nhiêu thì ta vẫn có
quyền
tỏ tình, nhưng phải đảm bảo bản thân có đủ cứng cỏi để vượt qua nếu bị từ chối thẳng vào mặt hay không?
Ở hoàn cảnh nào người đàn bà cũng có lắm cớ đau khổ hơn đàn ông, và họ đau khổ hơn đàn ông bội phần. Người đàn ông đã có nghị lực lại còn bận thi thố
quyền
lực của họ: Họ làm việc, họ đi lại, họ bận rộn, họ suy nghĩ, họ nhìn quán xuyến tương lai và tìm thấy trong đó niềm an ủi. Còn người đàn bà thì ngồi một chỗ, đối diện với u sầu không có cách gì khuây khỏa, họ cứ buông mình rơi xuống vực sâu thẳm của khổ đau, vực sâu bao nhiêu thì lời cầu nguyện và nước mắt chan chứa bấy nhiêu. Trang tiểu sử của người đàn bà bao giờ cũng gồm mấy chữ: ”Cảm xúc, yêu thương, đau buồn và tận tụy”
Con người không bao giờ biết đủ cả. Sau khi đã nếm trải mật ngọt của tình yêu, tiếp đến liền đưa ra những yêu cầu nhân danh tình yêu như: cả đời trung thành, cả đời chỉ yêu một người, cả đời thế này thế nọ… Nhưng mà, cả đời là một quãng thời gian rất dài. Cái thứ gọi là tình yêu này có
quyền
gì mà ràng buộc vô thời hạn tương lai của một người.
Friendship cheers like a sunbeam, charms like a good story, inspires like a brave leader, binds like a golden chain, and guides like a heavenly vision. Tình bạn reo vui như tia nắng, quyến rũ như một câu chuyện hay, truyền cảm hứng như một nhà chỉ huy dũng cảm, gắn kết như một sợi dây chuyền vàng, và dẫn đường chỉ lối như một cảnh mộng thiên đường.
Từ lâu ta đã biết nói chuyện là một nghệ thuật, mà nói chuyện châm chọc người khác lại là một nghệ thuật rất cao thâm. Có người mở miệng ra là văng đầy lời lẽ hùng hổ thô tục, cuối cùng đối phương chỉ coi như ngươi đang nói chuyện với không khí, trong lòng thầm mắng: Thô tục, quá thô tục. Có người tươi cười quyến rũ mặt không đổi sắc nhưng giấu kim trong chữ, giấu dao trong lời nói. Làm sắc mặt người nghe xanh đỏ lục tím thay đổi liên tục, nhưng bởi vì khuôn mặt đối phương dịu dàng hòa ái tươi cười thân thiết nên bọn họ không thể làm gì, cuối cùng chỉ có thể cắn răng nuốt vào trong bụng. “Kẻ câm ăn hoàng liên, có khổ nói không được”, chính là loại này.