Những con người ấy, những con người vào một khoảng khắc nào đó đã đi qua đời tôi... giờ họ ở đâu? Họ ở lại trong căn phòng của trái tim tôi, giống như những mặt kính lấp lánh bên dưới tầng tầng bụi... những mảnh ký ức lãng đãng đầy trân quý...
Khi một người rời bạn ra đi, hãy để họ ra đi...Số phận bạn không bao giờ bị ràng buộc vào những người rời bỏ bạn, và điều đó không có nghĩa là họ xấu.Điều đó chỉ có nghĩa là họ đã diễn xong phần mình trong câu chuyện của bạn rồi.
"Cuộc đời này, ngắn thì ngắn mà tình cảm lại quá dài, tình yêu khiến cho vạn vật tươi đẹp diễm lệ, mà cũng khiến cho sự biệt ly đau đớn hơn hết thảy mọi thứ trên đời.
Tôi không nghĩ chia xa là điều gì đó đáng sợ nhất trong cuộc đời. Mà đáng sợ hơn cả là cảm giác trở thành những người xa lạ, và cô đơn trong chính cuộc sống của nhau....