Dường như càng lớn, người ta càng phải đối diện với nhiều sự lựa chọn hơn lúc nhỏ, không chỉ đơn thuần là thích thì có thể chọn. Mọi thứ trở nên rắc rối hơn, và luôn luôn có
sự do dự
song song tồn tại. Cuối cùng, dù là lựa chọn con đường nào đi nữa, chúng ta sẽ vẫn chịu tổn thương
Tình yêu là thế, lúc bạn yêu, lý trí và phán đoán chỉ đang ngụy trang, giả vờ kiên cường. Nhưng tình cảm lại là một loại phản ứng hư vô của cơ thể, bạn không thể lý giải vì sao khi thích một người trái tim lại đập mạnh, khi nhớ một người trái tim lại chua xót, cũng không thể nói rõ tại sao lại đau nhói khi thấy
sự do dự
trong mắt người ấy. Yêu chính là yêu, nếu cứ phải viện cớ nào đó cho tình yêu, thì nghĩa là yêu chưa đủ sâu. Nếu đã chưa yêu sâu đậm, hà tất phải lo khi bị tổn thương, cùng lắm khi chia tay thì rơi nước mắt quay đi. Chẳng qua là trái tim đã xuất hiện một vết thương, bạn không chạm đến nó, nó sẽ nhanh chóng biến mất ở mối tình tiếp theo.