[Lời nói dối tốt nhất chính là hứa hẹn.]
Nếu một người nói yêu bạn, đợi anh ta tận tình chăm sóc bạn rồi hẳn tin.
Nếu một người hứa dẫn bạn đi đâu đó, đợi anh ta mua xong vé máy bay rồi hãy vui.
Nếu một người nói muốn cưới bạn, đợi anh ta cầm sẵn nhẫn quỳ gối cầu hôn rồi mới cảm động.
Chúng ta đã qua rồi cái thời yêu bằng tai, tình yêu không phải bằng lời nói là được. Trăm câu nói “Anh sẽ cho em” cũng không bằng một hành động “Em cầm lấy đi”. Ngàn cái
tương lai
tươi đẹp cũng không bằng một hiện tại ấm áp.
Người thích bạn, cần bạn của hiện tại.
Người yêu bạn, cần bạn của
tương lai
.
Tình yêu chân chính không phải vừa gặp đã yêu, mà là lâu ngày sinh tình.
Duyên phận chân chính, không phải sự sắp xếp của ông trời, mà là sự chủ động của bạn.
Sự quan tâm chân chính, không phải bạn cho đó là tốt thì bắt người đó thay đổi theo, mà bạn là người đầu tiên nhận ra sự thay đổi của người đó.
Mâu thuẫn chân chính, không phải người đó không hiểu bạn, mà là bạn không thể bao dung người đó.
Chín điều cần thiết để sống thỏa nguyện:
Đủ sức khỏe để biến công việc thành lạc thú.
Đủ tiền bạc để đáp ứng nhu cầu bản thân.
Đủ sức mạnh để chống lại và vượt qua nghịch cảnh.
Đủ trang nhã để thú nhận tội lỗi và bỏ chúng lại sau lưng.
Đủ kiên nhẫn để lao lực cho tới khi đạt được điều gì đó tốt đẹp.
Đủ khoan dung để thấy được điểm tốt ở hàng xóm.
Đủ yêu thương để khiến mình có ích cho mọi người.
Đủ đức tin để biến lời răn của Chúa trời thành hiện thực.
Đủ hy vọng để vứt bỏ nỗi sợ hãi bất an hướng về
tương lai
.
Đau khổ khiến người ta kiên cường hơn,
Nước mắt khiến người ta dũng cảm hơn,
Trái tim tan nát khiên người ta biết nhìn xa trông rộng hơn,
Vì vậy hãy cảm ơn những gì đã qua, nó đã giúp bạn có một
tương lai
tươi đẹp hơn.
Hai đứa mình cứ thế mà ở cạnh nhau thôi. Không hứa hẹn, không hoài nghi gì về
tương lai
cả. Anh kể chuyện vui, em cười. Anh tâm sự, em chia sẻ. Em có khúc mắc, anh giải thích.Dù em biết chưa có gì chắc chắn nhưng em vẫn mong mình cứ nắm tay nhau mà đi mãi được như thế…
Ở hoàn cảnh nào người đàn bà cũng có lắm cớ đau khổ hơn đàn ông, và họ đau khổ hơn đàn ông bội phần. Người đàn ông đã có nghị lực lại còn bận thi thố quyền lực của họ: Họ làm việc, họ đi lại, họ bận rộn, họ suy nghĩ, họ nhìn quán xuyến
tương lai
và tìm thấy trong đó niềm an ủi. Còn người đàn bà thì ngồi một chỗ, đối diện với u sầu không có cách gì khuây khỏa, họ cứ buông mình rơi xuống vực sâu thẳm của khổ đau, vực sâu bao nhiêu thì lời cầu nguyện và nước mắt chan chứa bấy nhiêu. Trang tiểu sử của người đàn bà bao giờ cũng gồm mấy chữ: ”Cảm xúc, yêu thương, đau buồn và tận tụy”
Hãy nói chuyện với những người lạ, nghe thêm nhiều câu chuyện khác nhau. Nhưng không phải để phán xét, để thấy mình cao cả tốt đẹp hơn người ta mà để học cách bao dung với mọi chuyện. Ai cũng có thể mất hết và lạc bước đôi lần. Bạn cũng vậy. Không có gì đảm bảo
tương lai
đâu nên đừng vội vã
Bạn không thể kết nối mọi thứ để nhìn về phía trước, bạn chỉ có thể kết nối chúng khi nhìn lại. Vì vậy, bạn phải tin tưởng rằng những gì ở hiện tại bằng cách nào đó sẽ kết nối trong
tương lai
. Bạn phải tin tưởng vào một điều gì đó – linh tính, số phận, cuộc đời, sự nghiệp hay bất cứ điều gì. Cách tiếp cận này chưa bao giờ làm tôi thất vọng và nó đã tạo nên sự khác biệt trong cuộc đời của tôi
Con người không bao giờ biết đủ cả. Sau khi đã nếm trải mật ngọt của tình yêu, tiếp đến liền đưa ra những yêu cầu nhân danh tình yêu như: cả đời trung thành, cả đời chỉ yêu một người, cả đời thế này thế nọ… Nhưng mà, cả đời là một quãng thời gian rất dài. Cái thứ gọi là tình yêu này có quyền gì mà ràng buộc vô thời hạn
tương lai
của một người.
Chúng ta thực ra không phải thực sự trưởng thành, chúng ta chỉ là học cách giả vờ trước mặt người khác. Trên bước đường
tương lai
, nếu muốn học cách sống trưởng thành thì tuổi trẻ phải biết cách gánh vác trách nhiệm, gánh vác cuộc sống của chính mình, gánh vác hoài bão của bản thân, gánh vác những gánh nặng của hiện thực tàn nhẫn mà bạn sắp sửa dấn thân vào.
Có một số người không đợi được, chỉ có thể bỏ đi, có một số thứ không thể nào có được, chỉ có thể từ bỏ, có một số chuyện đã qua, hạnh phúc hay đau xót, chỉ có thể chôn xuống đáy lòng, có chút hy vọng về thực tại hay
tương lai
, chỉ có thể lựa chọn quên đi. Có một số tâm sự, bất lực, chỉ có thể tự mình tiêu tan, có một số nhớ nhung không thể nào giải tỏa, nói ra chi bằng không nói… nhưng mà, khi đã nhớ không chịu đựng nổi, lại im lặng giống như vô dụng, sẽ dùng một ít lời nói trong ký ức xa xôi đưa đến bên miệng, làm người khác không nhịn được muốn nghe thêm một lần nữa. Trong những năm tháng dài đằng đẵng, kiểu gửi gắm hư ảo là cách trò chuyện duy nhất có thể an ủi nỗi tương tư đã đi vào nơi sâu thẳm.
Bạn thấy đó, hoàn toàn không phải là môi trường; hoàn toàn không phải là vì các sự kiện trong đời, mà chính ý nghĩa ta gắn cho các sự kiện – cách ta nhìn nhận chúng – mới là điều hình thành nên con người ta hôm nay và con người ta sẽ trở thành trong
tương lai
.
Trong tình yêu, chúng ta nói nhiều đến lãng mạn, nồng nàn. Nhưng cái giữ ta lâu bền nhất với tình yêu và người yêu, thực ra lại là cảm giác an toàn. Có được cảm giác an toàn, chúng ta mới nghĩ được đến
tương lai
, đến đường dài, đến một mái nhà…