Thế giới này đối với phụ nữ có quá nhiều yêu cầu: nào là công dung ngôn hạnh, dung mạo như hoa, sinh con đẻ cái, cầm kỳ thi họa. Thế nhưng thực tế, phụ nữ chỉ cần làm được 6 từ sau đây “đối xử tốt với bản thân”.. Có rất nhiều cô gái không phải không đủ tốt, chỉ là họ đối với người khác quá tốt, lúc nào cũng chỉ muốn làm vừa ý người khác, thế nhưng lại không nhận ra rằng nếu bạn chỉ suốt ngày muốn làm vui lòng người khác, giá trị của bản thân bạn tự dưng sẽ trở nên
thấp kém
. Chỉ khi nào bạn làm vừa lòng chính mình, khiến người khác phải làm vui lòng bạn, như vậy bạn mới trở nên thật đáng giá.
Muốn biết một người đàn ông là người như thế nào, thì cứ xem cái cách mà ông ta đối xử với những người
thấp kém
hơn mình, chứ không phải những kẻ ngang hàng mình
Vấn đề của chúng ta là chúng ta phạm phải lỗi so sánh bản thân với người khác. Bạn không
thấp kém
hơn hay ưu việt hơn bất cứ ai…. Bạn không quyết định thành công của mình bằng việc so sánh mình người khác, thay vì thế, bạn quyết định thành công của mình bằng cách so sánh thành tựu của bản thân với khả năng của bản thân. Bạn là “số một” khi bạn làm tốt nhất có thể với những gì mình có.
Giữa tất cả những cạm bẫy trong đời, nhận thức
thấp kém
về bản thân là cạm bẫy chết chóc nhất, và khó vượt qua nhất, bởi nó là cái bẫy do chính tay bạn thiết kế và đào xây, tổng kết lại trong câu nói, ‘Vô dụng thôi – mình không thể làm được.’
Một cảm xúc bất biến của người
thấp kém
là nỗi sợ hãi – nỗi sợ điều chưa biết, điều phức tạp, điều không thể giải thích. Điều anh ta muốn hơn mọi thứ khác là sự an toàn.
Cách có cách của phẩm cách, có cách của thể. Thể cách nhất định ở khuôn khổ. Phẩm cách tự nhiên ở sự cao đẹp. Phẩm cách cao tuy áo tơi nón lá mà vẫn như đứng trên muôn đỉnh núi cúi nhìn thấy hết thảy. Phẩm cách thấp thì tuy đi hia cầm hốt đi giữa hồng trần mà cũng chỉ đủ để lòe bịp người
thấp kém
mà thôi. Cho nên cái cách của thể cách và cái cách của phẩm cách không thể lẫn vào nhau được.
Cảm xúc
thấp kém
chi phối đời sống tinh thần, và có thể nhận thức được rõ ràng trong cảm nhận không hoàn thiện và không thỏa mãn, và trong cuộc đấu tranh không ngừng nghỉ của cả cá nhân và của toàn nhân loại.
Sự phấn đấu vì tầm quan trọng của bản thân, cảm giác khát khao này, luôn luôn chỉ ra cho chúng ta rằng mọi hiện tượng tâm lý đều bao gồm sự vận động bắt đầu từ cảm giác
thấp kém
và hướng lên trên. Lý thuyết Tâm lý học cá nhân về sự bù đắp tâm lý cho rằng cảm giác
thấp kém
càng mạnh, mục tiêu hướng đến quyền lực cá nhân càng cao.
Giữa tất cả những cạm bẫy trong đời, nhận thức
thấp kém
về bản thân là cạm bẫy chết chóc nhất, và khó vượt qua nhất, bởi nó là cái bẫy do chính tay bạn thiết kế và đào xây, tổng kết lại trong câu nói, 'Vô dụng thôi - mình không thể làm được.'
Con người yêu sự độc lập bởi nó bảo vệ họ không bị người khác khống chế và hạ nhục, và vì thế cho phép họ giữ được lòng kiêu hãnh. Họ căm ghét sự độc lập, bởi nó buộc họ phải dựa vào những khả năng và tài nguyên của bản thân, và vì thế khiến họ phải đối mặt với khả năng trở thành
thấp kém
.
Vấn đề của chúng ta là chúng ta phạm phải lỗi so sánh bản thân với người khác. Bạn không
thấp kém
hơn hay ưu việt hơn bất cứ ai.... Bạn không quyết định thành công của mình bằng việc so sánh mình người khác, thay vì thế, bạn quyết định thành công của mình bằng cách so sánh thành tựu của bản thân với khả năng của bản thân. Bạn là "số một" khi bạn làm tốt nhất có thể với những gì mình có.
Tất cả những người muốn tự sát đều có trách nhiệm chiến đấu chống lại sự dụ dỗ của tự sát. Mỗi người trong họ đều hiểu rõ đâu đó trong một góc của tâm hôn mình rằng tự sát, dù đúng là một đường giải thoát, là con đường
thấp kém
và đáng khinh, và bị cuộc đời chinh phục vẫn tốt đẹp và cao thượng hơn nhiều ngã xuống dưới bàn tay của chính mình.