Buồn bã – là do luôn lấy lỗi lầm của người khác để trừng phạt bản thân mình.
Phiền muộn – là do luôn dùng quá khứ đã qua để hành hạ chính mình
Hối hận – là do luôn đem những chuyện đã xảy ra không thể thay đổi được rồi
trách móc
bản thân.
Lo lắng – là do luôn lấy những điều sợ bóng sợ gió để dọa bản thân mình.
Cô đơn – là do luôn tự giam bản thân vào một nhà ngục do chính mình tạo ra.
Tự ti – là do luôn lấy ưu điểm của người khác so với khuyết điểm của bản thân.
Buồn bã – là do luôn lấy lỗi lầm của người khác để trừng phạt bản thân mình. Phiền muộn – là do luôn dùng quá khứ đã qua để hành hạ chính mình Hối hận – là do luôn đem những chuyện đã xảy ra không thể thay đổi được rồi
trách móc
bản thân. Lo lắng – là do luôn lấy những điều sợ bóng sợ gió để dọa bản thân mình. Cô đơn – là do luôn tự giam bản thân vào một nhà ngục do chính mình tạo ra. Tự ti – là do luôn lấy ưu điểm của người khác so với khuyết điểm của bản thân.
Một trong những phương thức tốt nhất được biết tới để vượt qua cảm giác tội lỗi là ngừng chê trách người khác trong suy nghĩ – ngừng phán xét họ – ngừng
trách móc
họ và căm ghét họ vì những sai lầm của họ. Bạn sẽ phát triển hình ảnh cái tôi tốt hơn và thích hợp hơn khi bạn bắt đầu cảm thấy những người khác đáng coi trọng hơn.
Trong gia đình cả chồng lẫn vợ đều phải biết phục thiện và thông cảm lẫn nhau. Khi người đàn ông có điều lỗi chớ tránh né trước những lời
trách móc
của vợ phải công nhận, người đàn bà khi có chuyện trái phải thành thật xin lỗi cùng chồng. Con người không ai toàn mỹ, chuyện vợ chồng cũng thế mà thôi. Biết phục thiện và tha thứ cho nhau thì gia đình càng ngày càng trở nên hạnh phúc, ngược lại càng ngoan cố bao nhiêu thì gia đình càng dễ dàng tan vỡ bấy nhiêu.
Trong đạo Phật, từ bi gắn liền với trí tuệ. Không hiểu, không thể thương yêu sâu sắc. Không hiểu, không thể thương yêu đích thực. Hiểu chính là nền tảng của tình thương yêu. Mỗi người đều có những nỗi niềm, những khổ đau, bức xúc riêng, nếu không hiểu, sẽ không thương mà giận hờn,
trách móc
. Không hiểu, tình thương của mình sẽ làm người khác ngột ngạt, khổ đau suốt đời.
Việc đổ lỗi rất lãng phí thời gian. Cho dù bạn tìm thấy bao nhiêu lầm lỗi ở người khác, và dù bạn có
trách móc
anh ta tới bao nhiêu, điều đó cũng sẽ không thay đổi con người bạn.
Một trong những phương thức tốt nhất được biết tới để vượt qua cảm giác tội lỗi là ngừng chê trách người khác trong suy nghĩ - ngừng phán xét họ - ngừng
trách móc
họ và căm ghét họ vì những sai lầm của họ. Bạn sẽ phát triển hình ảnh cái tôi tốt hơn và thích hợp hơn khi bạn bắt đầu cảm thấy những người khác đáng coi trọng hơn.
Trước khi kết hôn, yêu nhau say đắm. Chỉ mong cả đời được mãi bên nhau. Sau khi kết hôn, hoài nghi kiếp trước đã tự tạo nghiệt duyên. Trước khi kết hôn, mọi lời nói đều là lời yêu thương. Sau khi kết hôn, mọi lời nói đều là
trách móc
. Trước khi kết hôn, đối phương làm gì cũng thấy lãng mạn. Sau khi kết hôn, bạn đời làm gì cũng thấy lãng phí. Trước khi kết hôn, người đàn ông luôn nhìn phụ nữ. Sau khi kết hôn, người phụ nữ luôn nhìn đàn ông.
Đã đến lúc để quan tâm; đến lúc để chịu trách nhiệm; đến lúc để dẫn đầu; đến lúc để thay đổi; đến lúc để sống thật tốt nhất với bản thân; đến lúc để ngừng
trách móc
người khác.
Đừng
trách móc
thế sự vô thường, cuộc đời vốn dĩ đã không bù đắp được cho chúng ta. Giống như một trận chiến, kỳ thực chiến tranh chẳng có ai thắng. Chỉ là thi xem cuối cùng ai còn có thể đứng dậy trong vũng máu thôi.
Nhiều khi chúng ta cứ
trách móc
người khác thay đổi, nhưng lại không biết rằng, thực ra chỉ có hoàn cảnh thay đổi, khiến cho suy nghĩ của mỗi người cũng phải thay đổi theo. Trên thế giới này, thứ duy nhất vĩnh viễn không thay đổi chính là sự thay đổi. Những người một mực nghĩ tới sự bất biến đều được định sẵn sẽ thất bại, kể cả chuyện tình cảm.
Có người nói rằng giữa người với người tốt nhất đừng nợ nhau quá nhiều ân nghĩa. Đúng vậy, có ân có nghĩa thì cũng sẽ có vong ân bội nghĩa, có
trách móc
, có yêu cầu, có thù hận. Ân nghĩa là một gánh nặng, còn không ân nghĩa thì giảm bớt biết bao nhiêu là phiền phức. Ân nghĩa quả giống như chiếc phao cứu sinh trong cuộc sống chúng ta, chiếc phao đó dùng cho chính mình mà cũng dùng cho người khác, một mặt là để cứu vớt, nhưng mặt khác nó lại là một gánh nặng.