Bất cứ thằng ngu nào cũng có thể chỉ trích, chê trách và phàn nàn – và phần lớn kẻ ngu xuẩn đều làm như vậy.
Chủ đề
Chê Bai
20 danh ngôn trong chủ đề Chê Bai
Nếu một người – bất cứ người nào – bị nói đủ thường xuyên rằng, “Anh chẳng là gì cả. Anh chẳng là gì cả. Anh chẳng đáng gì cả. Anh chẳng xứng gì cả. Anh chẳng bằng một con người. Tôi chẳng thấy gì ở anh”, người đó cuối cùng sẽ bắt đầu tin vào điều đó.
Một trong những phương thức tốt nhất được biết tới để vượt qua cảm giác tội lỗi là ngừng chê trách người khác trong suy nghĩ – ngừng phán xét họ – ngừng trách móc họ và căm ghét họ vì những sai lầm của họ. Bạn sẽ phát triển hình ảnh cái tôi tốt hơn và thích hợp hơn khi bạn bắt đầu cảm thấy những người khác đáng coi trọng hơn.
Hãy làm điều thâm tâm bạn cho là đúng – vì đằng nào bạn cũng bị chỉ trích. Bạn sẽ bị chửi bới nếu bạn làm, và nguyền rủa nếu bạn không làm.
Khi bạn ném đất bùn vào người khác, bạn chẳng làm được gì ngoài mất đất mà thôi.
Người ta sẽ mãi mãi luôn tìm ra điều sai ở bạn.
Tất cả chúng ta nên học được bài học từ thời tiết. Nó chẳng quan tâm tới lời chỉ trích.
Khi bạn trỏ ngón tay vào ai, ba ngón tay khác trỏ lại vào bạn.
Những lời chỉ trích giống như bồ câu. Chúng luôn luôn trở về nhà.
Kẻ trước mặt người nịnh hót thì vắng mặt người hay chê bai.
Đừng bị sao lãng bởi những lời chỉ trích. Hãy nhớ rằng có những người chỉ nếm được vị thành công khi họ cắn xé bạn.
Chúng ta có khả năng tìm thấy sai trái ở những người cộng tác nhiều hơn nhiều đức hạnh.
Khi đầy lòng ghen tị, người ta chê bai mọi thứ, dù tốt hay xấu.
Nghe lời chê bai mà giận là ngồi cho người gièm pha. Nghe câu khen ngợi mà mừng làm mồi cho người nịnh hót.
Tôi không quan tâm bạn nghĩ gì về tôi. Tôi chẳng nghĩ gì về bạn hết.
Nghe lời chê bai mà giận là làm ngòi cho người gièm pha; nghe câu khen tặng mà mừng là làm mồi cho kẻ nịnh hót.
Đừng bận tâm về những điều người ta nói xấu sau lưng bạn, vì họ là những người chỉ bới móc sai lầm trong đời bạn thay vì lo sửa sai lỗi lầm của chính mình!
Câu khen quá đáng của người bạn còn hại hơn câu chê quá đáng của kẻ thù.
Việc được, thì gièm pha nổi lên; đức cao, thì chê bai kéo đến.
Người chê ta mà chê phải là thầy ta, người khen ta mà khen phải là bạn ta, người nịnh ta là kẻ hại ta.