Hãy phê bình hành động, chứ đừng phê bình con người.
Chủ đề
Sự Phê Bình
26 danh ngôn trong chủ đề Sự Phê Bình
Một lời phê trách hữu hiệu đối với người khôn, hơn trăm chiếc gậy quất vào kẻ ngu đần.
Chỉ có một cách để tránh bị phê bình: không làm gì cả, không nói gì cả, và không trở thành gì cả.
Tất cả chúng ta đều thu được lợi ích từ việc được chỉnh lại đúng - nếu chúng ta được chỉnh lại đúng theo cách tích cực.
Sự phê bình là thứ chúng ta có thể tránh một cách dễ dàng bằng việc không nói gì, không làm gì, không trở thành gì cả.
Để tránh bị phê bình, đừng nói gì cả, đừng làm gì cả, đừng trở thành gì cả.
Tỏ ra căm ghét khi bị phê bình là thừa nhận rằng mình đáng bị như vậy.
Để tránh bị phê bình, đừng làm gì cả, đừng nói gì cả, đừng trở thành gì cả.
Phải thật sự mở rộng dân chủ trong cơ quan. Phải luôn luôn dùng cách thật thà tự phê bình và thẳng thắn phê bình, nhất là phê bình từ dưới lên. Phải kiên quyết chống cái thói "cả vú lấp miệng em", ngăn cản quần chúng phê bình.
Bằng chứng cuối cùng của sự lớn lao nằm ở việc có thể chịu đựng được sự phê bình mà không oán trách.
Tất cả chúng ta nên học được bài học từ thời tiết. Nó chẳng quan tâm tới lời chỉ trích.
Hiển nhiên chính những người sợ mình sai mới lảng tránh phê bình. Người chắc chắn mình đúng chào đón điều đó. Nó chỉ soi sáng sức mạnh của niềm tin và khiến chúng thêm sẵn sàng cho những người khác.
Sau dòng thơ cuối, chẳng có gì theo sau ngoại trừ phê bình văn học.
Tôi thích những lời phê bình. Nó khiến ta trở nên mạnh mẽ.
Hãy dẫm lên cổ nỗi sợ hãi sợ bị phê bình bằng cách đi tới quyết định sẽ không lo lắng về điều người khác nghĩ, làm hay nói.
Vấn đề của tất cả chúng ta là ta thà bị lời khen hủy hoại hơn là được lời phê bình cứu rỗi.
Lời phê bình nào cũng nên được kẹp giữa hai lớp lời khen.
Chỉ người biết coi trọng sự phê bình mới có lợi từ lời khen.
Phê bình là không phải để mỉa mai, nói xấu. Phê bình là để giúp nhau tiến bộ.
Chúng ta không sợ sai lầm, chỉ sợ phạm sai lầm mà không quyết tâm sửa chữa. Muốn sửa chữa cho tốt thì phải sẵn sàng nghe quần chúng phê bình và thật thà tự phê bình. Không chịu nghe phê bình và không tự phê bình thì nhất định lạc hậu, thoái bộ. Lạc hậu và thoái bộ thì sẽ bị quần chúng bỏ rơi. Đó là kết quả tất nhiên của chủ nghĩa cá nhân.