Thứ trong tự nhiên mà người ta thường coi là xấu xí, trong nghệ thuật có thể trở thành đầy đẹp đẽ.
Chủ đề
Nghệ Thuật
169 danh ngôn trong chủ đề Nghệ Thuật
Nhà hát là nơi nước mắt của người đức hạnh cũng như kẻ tàn ác đều trộn lẫn vào nhau.
Mục đích của nghệ thuật là rửa trôi bụi bặm của cuộc sống đời thường khỏi tâm hồn của chúng ta.
Đối với người nghệ sĩ, mọi điều trong tự nhiên đều đẹp, bởi vì đôi mắt không sợ hãi chấp nhận tất cả sự thật bên ngoài của anh ta đọc ở đó như đọc trong một cuốn sách để ngỏ mọi sự thật bên trong.
Văn hóa của chúng ta định hình bởi nghệ thuật và khoa học nhân văn hơn là bởi chính trị.
Nghệ thuật là cây sự sống. Khoa học là cây cái chết.
Người nghệ sĩ phải tạo ra một tia lửa trước khi có thể nhóm lên ngọn lửa và trước khi nghệ thuật sinh ra, người nghệ sĩ phải sẵn sàng để ngọn lửa sáng tạo của chính mình nuốt trọn.
Con người ai cũng sống trong hai miền đất: bên trong và bên ngoài. Bên trong là miền đất của tinh thần, được thể hiện qua nghệ thuật, văn học, đạo đức và tôn giáo. Bên ngoài là phức hợp của thiết bị, kỹ thuật, thể chế, và công cụ mà ta dùng để sống.
Anh phải lặp đi lặp lại cùng một chủ đề cả mười lần, cả trăm lần. Trong nghệ thuật không có điều giống như sự tình cờ, thậm chí cả chuyển động.
Không có nghệ thuật, sự thô bạo của hiện thực sẽ khiến thế giới này không thể chịu nổi.
Một chức năng chính của nghệ thuật và tư duy là giải phóng cá nhân khỏi sự chuyên chế của nền văn hóa môi trường xung quanh và cho phép anh ta vượt ra khỏi nó và có sự tự chủ về nhận thức và phán đoán.
Tôi ghét những nghệ sĩ không đi cùng thời đại của mình.
Điều khiến tôi ngạc nhiên là trong xã hội của chúng ta, nghệ thuật đã trở thành một thứ chỉ liên quan tới sự vật mà không phải là cá nhân, hay cuộc sống. Nghệ thuật đó là thứ được đặc trưng hay được xây dựng bởi các nghệ sĩ chuyên nghiệp. Nhưng cuộc đời của con người lại không thể là một tác phẩm nghệ thuật sao? Tại sao cái đèn hay ngôi nhà lại có thể là một tạo vật nghệ thuật, nhưng không phải cuộc đời của chúng ta?
Ta có nghệ thuật để ta không bị hiện thực giết chết.
Người nghệ sĩ là sinh vật bị ma quỷ ám. Anh ta không biết tại sao chúng lại chọn mình, và thường thì anh ta quá bận để phân vân về chuyện đó.
Mục tiêu của mọi người nghệ sĩ là nắm bắt cái động, chính là cuộc đời, bằng những phương thức nhân tạo và giữ nó tĩnh lặng để một trăm năm sau, khi người lạ nhìn vào nó, nó lại chuyển động vì nó là cuộc đời.
Với nghệ thuật, không thể đạt được điều gì đúng mà thiếu đi lòng nhiệt huyết.
Bên trong nhà nghệ sĩ có hai con người, thi sĩ và nghệ nhân. Anh sinh ra là thi sĩ. Anh trở thành nghệ nhân.
Trong nghệ thuật, bàn tay không bao giờ có thể tạo ra điều gì cao hơn điều trái tim có thể tưởng tượng.
Nghệ thuật là trụy lạc. Anh không cưới nó hợp pháp, anh cưỡng ép nó.