Chúng ta chia tay trong nước mắt, cố đi tiếp quãng đường của mình để đợi chờ giây phút trùng phùng. Tiếc thay, tất cả các cuộc trùng phùng đều có mẫu số chung: tưởng tượng lúc nào cũng lấp lánh hơn thực tế. Hai kẻ mong đợi phút giây trùng phùng rồi cũng đã yêu thương người khác. Để rồi đến lúc nào và ở một nơi nào đó họ gặp lại nhau, họ mới nhớ rằng ngày trước họ đã từng có với nhau một lời hẹn ước.
Chủ đề
Ngôn tình
1416 danh ngôn trong chủ đề Ngôn tình
Biết hối hận mới không phạm lại những lỗi lầm tương tự. Như vậy lần sau mới có thể làm tốt hơn. Thà là học được những kinh nghiệm trong sự hối hận còn hơn tự ép mình không được hối hận. Hối hận, tự trách, cắn rứt đều được cả, nhưng hối hận chỉ nên trong thời gian ngắn. Chứ nếu hối hận và cắn rứt suốt thì đúng thực là hành động của kẻ yếu đuối. Vì việc gì đó mà hối hận đằng đẵng mười năm chi bằng hối hận chỉ một tháng thôi và dùng thời gian chín năm mười một tháng còn lại đithay đổi, đi sửa chữa. Tôi hối hận vì yêu người này nên sau này tôi quyết sẽ không ngu ngốc như thế nữa. Tôi hối hận vì đã làm ra những việc tệ hại như thế, sau này sẽ không vậy nữa. Tôi hối hận vì mình đã nói như vậy, sau này phải suy nghĩ kỹ mới phát ngôn. Hối hận có gì là không đúng? Tự ép bản thân không được hối hận chỉ khiến sai càng thêm sai, chân càng lấm bùn. Đến nước đó bạn sẽ hối hận vì ban đầu mình đã không biết hối hận.
Có người nói rằng giữa người với người tốt nhất đừng nợ nhau quá nhiều ân nghĩa. Đúng vậy, có ân có nghĩa thì cũng sẽ có vong ân bội nghĩa, có trách móc, có yêu cầu, có thù hận. Ân nghĩa là một gánh nặng, còn không ân nghĩa thì giảm bớt biết bao nhiêu là phiền phức. Ân nghĩa quả giống như chiếc phao cứu sinh trong cuộc sống chúng ta, chiếc phao đó dùng cho chính mình mà cũng dùng cho người khác, một mặt là để cứu vớt, nhưng mặt khác nó lại là một gánh nặng.
Bạn nói: “Tôi đã quên anh ta”, nhưng cứ hễ có người nhắc đến anh ta thì bạn lại không kìm chế được bản thân. Có ngày bạn sẽ quên anh ta thôi. Quên thật sự là không cần phải cố gắng. Có một ngày, bạn tắm xong, vặn máy hát nghe bài hát mình ưa thích, tự nhiên bạn nhớ rằng mình đã từng yêu một người. Ồ, hóa ra là bạn từng yêu người này, chuyện đó dường như xa xôi lắm, và bạn dường như chẳng còn cảm giác gì. Đó mới là quên. Có một ngày, người ta nhắc đến cái tên nào đó, bạn nghe rồi mới nghĩ lại, ồ, bạn đã từng yêu người ấy, thế mà bây giờ chẳng còn nhớ. Đó mới là quên.
Một số đàn ông thuộc loại thuốc tiêu hóa, khi nào bụng bạn rỗng hay xót ruột thì có thể tìm họ đi ăn uống chung, nhưng họ tuyệt đối không phải đối tượng chọn lựa để bạn ăn cơm cùng cả đời. Một số đàn ông là thuốc giảm đau. Sau khi bạn thất tình, họ có thể bên cạnh bạn để ngày tháng bớt cô đơn, nhưng họ tuyệt nhiên không phải kiểu người để bạn yêu. Nếu tất cả đều ổn thỏa thì đâu có ai muốn uống thuốc giảm đau. Một số khác lại là thuốc cảm, bị cảm uống thuốc cũng được mà không uống cũng chẳng sao, rồi cũng hết bệnh thôi. Loại đàn ông này cũng không cần thiết. Một số đàn ông là thuốc giảm béo, nếu không phải hết cách thì cũng không ai cần. Còn thể loại giống như thuốc tránh thai thì sao? Không có họ thì cảm thấy không an toàn, nhưng có họ lại kèm theo tác dụng phụ. Một số lại là thuốc tránh thai khẩn cấp, tức là bất đắc dĩ rồi đành phải dùng thôi. Còn kiểu vitamin thì sao, họ mạnh khỏe chính trực, cho bạn một cuộc sống đầy đủ khỏi cần lo nghĩ, nhưng thiếu sự thú vị. Một số ít lại là thuốc kích thích, chỉ ưa lên giường chứ hiếm khi chuyện trò tâm sự. Chỉ có thuốc độc khiến người ta mê mệt, không có không được. Biết rõ anh ta là thuốc độc mà vẫn uống vào đến khi lòng tan dạ nát.
Khi còn yêu nhau, đừng có quá thực tế, nhưng khi chia tay rồi thì nên thực tế một chút. Tất cả đều đã kết thúc, ai nấy đều có khoảng trời riêng của mình, dù có luyến tiếc cũng phải buông thôi. Bạn không quên được anh ta cũng không sao vì anh ta sẽ quên bạn thôi.
Phụ nữ không phải là kẻ yếu, nhưng cũng không cần mạnh mẽ quá. Nếu như nước chảy đá mòn, có thể lấy nhu khắc cương thì tội gì phải mang trên người quá nhiều áo giáp nặng nề để chống chọi lại với mọi gai góc của cuộc đời.
Trái tim của con người có thể dễ dàng tha thứ nhưng riêng với người mình yêu lại đặc biệt hà khắc. Bởi vì quan tâm nên tàn nhẫn.
Một lời hứa vào lúc quan trọng nhất lại không thực hiện thì chẳng khác nào bị phản bội. Và sau này dù có đi thực hiện thì cũng đã muộn.
Hóa ra, yêu và không yêu đều cô đơn như nhau. Lúc không yêu thì cứ tưởng cô đơn vì không có tình yêu, yêu rồi mới biết, tình yêu chẳng qua là nỗi cô đơn bịa ra mà thành.
Phụ nữ hy sinh sự nghiệp vì một người đàn ông thì người ta sẽ nói rằng cô ấy thật cao cả. Nhưng nếu đàn ông hy sinh sự nghiệp vì một phụ nữ, mọi người sẽ mỉa mai anh ta.
Tình yêu có thể khiến cho một người vốn rất cao thượng trở nên suy đồi, và cũng có thể khiến cho một người suy đồi trở nên cao thượng. Ai có quyền nói chúng ta cao thượng hay suy đồi, chính là bản thân chúng ta. Có phải được yêu thì sẽ cao thượng, không được yêu thì sẽ suy đồi hay không? Đến năm 25 tuổi cần phải hiểu rằng, tự yêu bản thân mình mới là cao thượng, không biết yêu chính mình tức là suy đồi.
Bỏ rơi người khác lúc nào cũng dễ hơn bị người khác bỏ rơi. Đó chính là ly biệt. Cứ phải có một người ra đi, một người ở lại. Người đi dĩ nhiên làm sao khổ bằng người ở lại. Qua một thời gian, người ở lại phát hiện rằng thì ra mình cũng có thể quên người đi xa, và thế là họ không buồn nữa. Nhưng rồi người đi xa chợt phát hiện ra rằng mình vẫn yêu người ở lại. Thời khắc đó, người ra đi mới biết được rằng hóa ra mình mới chính là người ở lại.
Phụ nữ thông minh đều biết ra tay vào hai thời điểm mà đàn ông mềm yếu nhất. Đó chính là lúc anh ta đang yêu mình và lúc anh ta cảm thấy day dứt vì mình. Khi hai thời điểm này đã qua, thì phụ nữ không thể muốn gì cũng được.
Nếu khoảng cách giữa chúng ta là một ngàn bước chỉ cần em bước một bước đầu tiên, anh sẽ đi 999 bước còn lại về phía em.
Theo thời gian thân thể dần trưởng thành tâm lí cũng dần thay đổi. Khi chúng ta đối mặt với những điều không như ý trong cuộc sống, không thể như trẻ con muốn khóc liền khóc, sẽ tự nhiên nhận ra thì ra ta đã trưởng thành.
Tuổi xuân là một thứ dễ mất đi, có thời gian nhất định. Vì thế phải biết hưởng thụ.
Nếu phân tích từ góc độ tâm lí học của các em, thì trong quá trình giao tiếp con người sẽ đối diện với ba nỗi sợ lớn là: sợ sự xa lạ, sợ người có địa vị cao và sợ đám đông. Mức độ sợ hãi mỗi người mỗi khác, tùy vào trải nghiệm của từng người, nhưng đều không thể tránh khỏi chúng. Khi các em phỏng vấn xin việc, phỏng vấn khi thi cao học, phỏng vấn khi thi công chức đều bao gồm cả ba nỗi sợ này nên nó mới trở thành trở ngại lớn cho nhiều người như vậy.
Rốt cuộc việc biết trước số phận khiến con người sợ hãi, hay là tương lai không biết trước càng khiến con người lo lắng hơn?
Người giỏi mưu tính thật sự không phải là người mưu ma chước quỷ trên thế gian. Đó phải là người biết phân biệt điều gì cần, điều gì không cần cho đại cục, không lạm dung cái ác, không sa đà vào tình cảm yêu ghét cá nhân.