Trong kẽ hở của thời gian và hiện thực, tuổi xuân cũng như sắc đẹp, mỏng manh như trang giấy bị gió hong khô.
Chủ đề
Nhân Sinh
674 danh ngôn trong chủ đề Nhân Sinh
Trong trái tim mỗi người đều có một dòng sông nghẽn lại ở đó, nó chia trái tim chúng ta thàng hai bờ: bờ trái mềm yếu, bờ phải lạnh lùng; bờ trái cảm tính, bờ phải lý trí. Bờ trái chứa đựng những dục vọng ước mơ, đấu tranh và tất cả những hỷ nộ ái ố của chúng ta, còn bờ phải có những vết tích nóng bỏng của mọi quy tắc trên thế gian in vào tim chúng ta. Bờ trái là giấc mộng, còn bờ phải là cuộc sống.
Ước mơ và lý tưởng không giống nhau. Ước mơ nhiều lúc có thể xa tầm tay với nhưng lý tưởng thì có thể thành hiện thực, chúng ta nỗ lực vì nó thì sẽ thực hiện được mục tiêu. Khi chúng ta hoàn thàng từng lý tưởng, vậy chúng ta sẽ đến gần ước mơ ban đầu.
Mỗi lần muốn rơi nước mắt, em sẽ ngẩng đầu lên nhìn những ngôi sao, như vậy nước mắt sẽ không chảy xuống.
Con người ta sống như bước trên đám bùn, quá nhẹ nhàng đến nỗi quay đầu lại sẽ thấy tiếc nuối vì chẳng lưu lại gì. Nhưng thứ đè trong lòng lại quá nặng, hễ bất cẩn là sẽ chìm xuống, chẳng cách nào dứt ra được.
Những gì đã thuộc về quá khứ, rốt cuộc phải tốn bao nhiêu thời gian mới lấy lại được.
Trên thế giới này có vô số kiểu tương lai, nhưng hiện tại thì chỉ có một. Không nắm giữ được hiện tại, tương lai có ý nghĩa gì?
Đời người giống như sợi bông trước gió, vui cũng tan tác, buồn cũng tan tác.
Mỗi người khi còn sống đều bỏ qua rất nhiều thứ, có được rồi lại đánh mất, nhưng chỉ cần có kì vọng tốt đẹp đều sẽ phát hiện sau cơn mưa sẽ là cầu vồng tươi mát.
Có buổi tiệc nào không tàn, nhưng đời người giống như một vòng tròn luẩn quẩn, đi một vòng lớn lại quay trở về điểm khởi đầu.
Lúc còn trẻ không biết, cứ nghĩ rằng chỉ một chút thương tổn thôi là bản thân cũng sẽ không chịu đựng nổi. Sau khi đã trải qua mưa gió nhấp nhô trong cuộc sống, mới biết qua những ngày tháng dài đằng đẳng của một kiếp người thì không có gì là không tha thứ, không có gì là không thể buông tay.
Không phải tất cả vết thương đều sẽ chảy máu. Cũng không phải chỉ có chảy máu mới đau.
Sở dĩ giấc mơ rất đẹp, bởi nó chỉ tồn tại trong tâm trí. Một khi giấc mơ biến thành sự thật, nó sẽ không còn đẹp như trong ảo tưởng.
Chờ đợi là chờ ở phía trước chứ đừng chờ ở phía sau.
Phải đối xử tốt với chính mình vì đời người chớp mắt đã trôi qua, phải thương người yêu mình vì kiếp sau chưa chắc đã gặp lại.
Muốn khóc mà không còn nước mắt, có phải là tột cùng của bi thương?
Nỗi tuyệt vọng lớn nhất trên đời, không phải là từ đầu không có hy vọng, mà là mang lại hy vọng sau đó lại không chút lưu tình cướp đi.
Nếu trái tim con người bị một thứ bẩn thỉu che lấp thì phải làm thế nào mới có thể khiến nó khôi phục sự trong sạch?
Có đôi khi thứ ta có được không phải là quá ít, mà do chúng ta cầu quá nhiều. Như vậy vĩnh viễn cũng không thể cảm thấy thỏa mãn.
Khi còn trẻ, đắc ý thất ý đều không đáng là gì, những con người chưa bị cuộc đời, chưa bị chững chạc xâm thực này, không tin trên đời có lực bất tòng tâm, không tin ngày mai sẽ không tươi đẹp, không tin tương lai không thuộc về họ.