Khi tranh luận với người khác mà hùng hổ, đỏ mặt tía tai sẽ tự đưa mình vào thế yếu; càng nói nhẹ ngàng êm tai lại càng có sức thuyết phục.
Chủ đề
Nhân Sinh
674 danh ngôn trong chủ đề Nhân Sinh
Có những thời điểm, cúi đầu thỏa hiệp, chẳng có gì đáng xấu hổ, ngược lại quá quan tâm chuyện Đông - Tây không cần thiết sẽ hại chính mình.
Mỗi người đều có thanh xuân, mỗi thanh xuân đều có câu chuyện, mỗi câu chuyện đều có nuối tiếc, mỗi nuối tiếc đều có hồi ức đẹp đẽ vô tận.
Hồi trẻ chúng ta luôn luôn coi nhẹ phần mở đầu, đến khi kết thúc lại đau đớn tê tái. Còn khi đã trưởng thành chín chắn, chúng ta có thể né tránh sự tổn thương ấu trĩ, nhưng cũng đã để mất đi dũng khí buổi ban đầu.
Tôi cảm thấy điều bi ai lớn nhất của cuộc đời là trong lúc còn chưa nhận thức được đầy đủ về thế giới, vì một hành động ngây ngô mà thay đổi hoàn toàn số phận.
Viên đá tuy không đẹp nhưng có thể vĩnh viễn ngàn năm. Hoa tươi đẹp không gì bằng nhưng cũng chỉ ngát hương một mùa. Thượng đế không bao giờ tạo ra con người và vạn vật hoàn mỹ, không khiếm khuyết. Cuộc sống cũng chẳng để việc gì viên mãn một trăm phần trăm. Chẳng có ai có thể giành được tất cả hạnh phúc, trong cuộc sống luôn luôn có cảm giác khiếm khuyết như thế. Con người luôn có ly hợp, vui buồn. Giống như Trăng có lúc tròn, lúc khuyết, mờ sáng.
Sức khỏe mới là thứ đáng quý nhất trên đời này, nếu như so sánh thì tiền bạc chẳng đáng để nhắc đến. Cho bạn một nghìn vạn đô la, bảo bạn cắt đôi chân của mình đi và cả đời mãi mãi không đi được nữa, bạn có làm không? Chẳng ai dám đâu nhỉ?
Nhất định phải là tự mình làm, phải học cách chịu trách nhiệm với bản thân. Trong cuộc sống, một số thứ có thể dựa vào người khác, nhưng một số thứ bản thân mình phải tự đảm đương.
Có lúc thời gian không thể nhấn chìm tất cả, có một số người, một số ký ức, giống như những mầm cây mọc rễ trên mảnh đất tâm hồn. Thời gian không thể thiêu đốt nó mà ngược lại còn nuôi dưỡng nó, khiến nó ngày càng sinh cành đẻ lá, có thể chắn gió che mưa. Nhưng trong trái tim vẫn có nơi ánh mặt trời không chiếu tới được, âm u ẩm ướt sinh ra vô số rêu xanh hoài niệm.
Người chết đã đi rồi nhưng nỗi đau của những người ở lại có lẽ sẽ kéo dài vô tận.
Cuộc sống tựa như một cuốn thiên thư không chữ, trang cũ vừa lật qua, trang mới đã mở ra. Bàn tay số phận soạn nên nội dung gì trên trang sách, không ai có thể biết được. Tất cả đều là ẩn số…
Gặp nhau là một loại ngẫu nhiên, gặp nhau tình cờ là một loại cơ duyên. Giữa biển người bao la, gặp được ai, quen được ai, có lúc thật sự là một chuyện vô cùng huyền diệu.
Vì sao phải đợi đến khi mất đi rồi thì mới quý trọng? Bởi vì chúng ta cũng không phải là thánh hiền. Chúng ta sẽ tức giận, bất bình, sẽ buồn rầu, sẽ oán hận,... mà những cảm xúc vô vị đó làm cho chúng ta không nhìn thấy sự việc chân thật.
Giới hạn khoan dung của mỗi người là không giống nhau. Có thể trong mắt người khác điều mà bạn không thể chịu được là chuyện nhỏ.
Dần dần cô hiểu rõ, oán hận người khác một phần chính là oán hận bản thân mười phần, mà phẫn nộ vì sai lầm của người khác thực ra chính là tự trừng phạt mình.
Sức mạnh khiến con người hạnh phúc nhất đó chính là lãng quên.
Người đang sống, ai không khổ, ai không khó? Nhưng cuộc sống vẫn phải tiếp tục, đau khổ cũng phải chấp nhận, muốn cho bản thân vui vẻ, nhất định từng giờ từng phút phải nhớ rõ chính mình có được những gì!
Người thông minh dùng nụ cười chinh phục thế giới, kẻ ngu ngốc mới bị sự phẫn nộ chinh phục.
Nội tâm con người là thứ có khả năng chịu đựng dẻo dai bền bỉ, chỉ cần còn lại một hy vọng nhỏ nhất cũng có thể hồi sinh.
Thật ra thì sự tin tưởng và hạnh phúc cơ bản không cần phải thề thốt. Không xa không rời cho đến giờ chẳng qua chỉ là một lời dối trá.