Sự bi ai nhất trong cõi nhân sinh không phải là không tìm được thứ gì đó mà là tìm được rồi sau đó lại bị đoạt đi mất.
Chủ đề
Nhân Sinh
674 danh ngôn trong chủ đề Nhân Sinh
Có những ký ức sẽ bị thời gian làm phai nhạt trong trí nhớ, nhưng có những người dù chôn sâu những ký ức đó dưới tận đáy lòng, dù làm cách gì đi nữa, chúng cũng không ngừng chậm rãi sinh sôi.
Trong đời chúng ta, ai cũng có ít nhất một lần ra đi. Dù gần hay xa, dù để làm gì thì "những chuyến đi" cũng mang một ý nghĩa nào đó. Có thể là kiếm tìm, có thể là trốn chạy, có thể là phiêu lưu. Với tôi, "ra đi là để được trở về".
Sống như ta muốn, buồn vui khi có thể, yêu thương khi có thể, ghét giận khi có thể, dâng hiến khi có thể... Chỉ cần nhớ "cần có một tấm lòng" đủ để cho ta và người. Nỗi đau nào rồi cũng sẽ được xoa dịu bởi yêu thương...!
Những thứ như giang sơn, được cũng nhanh, mất cũng nhanh, nó đã được định, để các ngươi truy đuổi, nhưng chẳng bao giờ thuộc về bất kỳ ai. Những thứ như nhân tâm, tới nhanh, đi còn nhanh hơn. Nhân tâm không hề chịu chi phối, nhân tâm của mỗi người chỉ thuộc về cá nhân người đó, ngươi tốt với hắn, hắn do do dự dự với ngươi, ngươi lưỡng lự với hắn, hắn lập tức rời bỏ ngươi. Cho nên giang sơn và nhân tâm, kẻ nào muốn có toàn bộ là rất ngu muội, bởi kết cục khó tránh khỏi tịch mịch.
Không có ai sinh ra để cho kẻ khác chà đạp, dù là trong cuộc sống thực hay ảo cũng vậy.
Điều khiến con người ta bẽ bàng và kinh hoàng nhất chính là sự im lặng.
Có những người vừa gặp đã trở nên thân quen, có những người biết cả đời cũng không thể nào thân thiết.
Mọi người thường bảo rằng thời gian là thứ vĩ đại nhất, tất thảy đều bị nó bào mòn, vùi lấp, bất kể là niềm vui hay đau thương, cuối cùng vẫn không thể tránh khỏi.
Cho dù là kiếp trước, hay vương lại đến kiếp này; Cái gọi là ký ức, bất quá, chỉ như một giấc mộng mà thôi.
Trên đời này, không có các chòm sao không hợp, chỉ có những con người không hợp nhau thôi.
Có người nói, trí nhớ của cá vàng chỉ có 7 giây. Có lẽ chính vì vậy mà bọn chúng mới có thể nhanh chóng vui vẻ như vậy, chỉ có 7 giây, dù là đau khổ có lớn như thế nào, đều có thể hoàn toàn quên đi. Thật tốt, thật đáng ghen tỵ...
Có những hồi ức không thể chạm vào. Bởi vì, một khi vết thương đã ăn sâu vào tận xương tủy, hễ chạm vào thì nó sẽ lại chảy máu âm ỉ, nhiễm trùng, sinh mủ, đau đến mức muốn gào thét thất thanh.
Nếu thật sự có thể khóc, đó cũng không phải là chuyện xấu. Khóc là một cách tự giải phóng cảm xúc.
Quên... Lịch sử lựa chọn quên đi những điều phổ thông không có giá trị, hoàn cảnh quên đi những kẻ yếu đuối không thể thích ứng; còn con người, quên mất rằng họ không thể khống chế tất cả sự lãng quên.
Cuộc đời con người như kính vạn hoa, cứ mỗi giây lại thay đổi vô thường, không hề tuân theo quy tắc nào. Có người thì sống trong vinh quang chói lọi, lại có người sống cuộc sống đạm bạc. Vinh quang chói lọi cũng tốt, bình thường cũng tốt, miễn là khoẻ mạnh, miễn là bình an, không có gì phải phàn nàn là được rồi.
Sinh ra, trưởng thành, lớn lên. Chúng ta làm hết mọi việc để cuối cùng nằm vào lòng đất. Con người là một thứ cỏ cây cố sức chui từ dưới đất lên, cố gắng nẩy mầm, cố gắng trưởng thành, rồi lặng lẽ lụi tàn. Đó là một quá trình. Lẽ tất nhiên, vẫn có vài sự khác biệt. Người có kỷ niệm, cỏ cây thì không.
Người ta thường nói, thứ ta càng coi trọng khi nắm được trong tay lại càng thấy bất an.
Trên đời này vĩ đại nhất, đó là thời gian. Dù cho thề non hẹn biển, dù cho thâm cừu đại hận, mấy ngàn năm vạn năm trôi qua, cũng sẽ phai nhạt, sẽ bị lãng quên.
Thật ra trên đời này, thứ được gọi là chạm tay vào có thể phỏng không nhất thiết phải là thứ trân quý. Mà thứ thật sự trân quý chính là thứ mà chúng ta chôn giấu sâu tận đáy lòng, nhưng vẫn thường xuyên nhớ tới nó một cách hoàn hảo, tốt đẹp.