Có rất nhiều chuyện có thể giữ ở trong tim nhưng không thể nói ra, mà đã là chuyện không thể nói ra lời thì vĩnh viễn sẽ không quên đi được.
Chủ đề
Sự Lãng Quên
36 danh ngôn trong chủ đề Sự Lãng Quên
Không nhắc đến không có nghĩa là quên đi, 'đã quên hết rồi' những lời như thế chỉ có con nít mới nói
Hận tình yêu quá ngắn ngủi, lãng quên quá dai dẳng.
Quên... Lịch sử lựa chọn quên đi những điều phổ thông không có giá trị, hoàn cảnh quên đi những kẻ yếu đuối không thể thích ứng; còn con người, quên mất rằng họ không thể khống chế tất cả sự lãng quên.
Thật ra quên không phải là cái đau khổ nhất, người đau khổ là người có trí nhớ.
Để quên đi người mình yêu thì chỉ có hai cách. Một là để mọi chuyện diễn ra theo quy luật tự nhiên, hàng ngày hàng giờ vẫn nhớ đến hình bóng người ấy, nhưng cố gắng không gặp lại nhau, bạn sẽ quên đi người ấy theo thời gian, một tháng không được thì một năm, một năm không được thì hai năm, rồi sẽ có một ngày hình bóng người đó biến mất khỏi tâm trí mà bạn không hề hay biết, thời gian sẽ hàn gắn mọi vết thương lòng. Hai là yêu một người khác, như vậy những kỷ niệm cũ sẽ tàn phai theo năm tháng, đây là liều thuốc diệu kỳ nhất.
Muốn quên một người, cách nhanh nhất là bắt đầu một tình cảm mới. Vô cùng hiệu quả, nhưng đây cũng chỉ là giải pháp tạm thời.
Chỉ cần thời gian đủ dài, mọi thứ đều sẽ bị lãng quên.
Có rất nhiều rất nhiều thứ trên thế giới này, cuối cùng đều dần dần mất đi theo thời gian, bị con người lãng quên, không còn nhớ đến nữa.
Ai nói tôi không muốn quên. Tôi rất muốn! Nhưng đến cuối cùng tôi lại không nỡ… Tôi đã không còn gì nữa, sao có thể tiếp tục quên? Đã không còn gì cả, tại sao lại còn phải quên?
Trước đây tôi cứ nghĩ rằng việc dễ nhất trên đời này chính là lãng quên. Sau này tôi mới hiểu ra, thì ra lãng quên mới là việc khó nhất trên đời!
Thời gian qua đi, bạn sẽ biết, có quá nhiều người chỉ là khách qua đường trong cuộc đời bạn… Chỉ cần không ở bên nhau thì sẽ có ngày quên lãng thôi.
Tình yêu là thứ mãi mãi không thể quên lãng nhưng lại có thể từ bỏ được.
Thời gian sẽ khiến người ta quên đi lý do yêu một người, và cũng sẽ quên lý do thù hận, "mãi mãi không quên" chỉ là một thứ xa xỉ, cần đến rất nhiều tâm huyết, dũng khí, sự kiên định, thậm chí là phải liên tục ru ngủ mình.
Có một ngày, tôi chèo con thuyền mỏi mệt quay về, tự nói với chính mình, không cần giả bộ trẻ trung, chờ đợi một cuộc tương phùng. Và sau đó, bình yên sống trong căn nhà cũ nhỏ xinh, ngồi dưới khung cửa sổ an nhàn, lấy nước xuân hãm một bình trà mới, ngâm hết thảy những thế sự tháng năm trong đó. Rồi sau lại tin rằng, uống cạn ly trà này, một cuộc sống mới sẽ lại bắt đầu từ đây.
Cuộc sống bi thương nhất chính là ở điều này, bạn còn nhớ kỹ, nhưng người ta thì đã quên.