Thật sung sướng khi viết. Không còn là bản thân mà đến một vũ trụ hoàn toàn chỉ do bạn sáng tạo ra.
Chủ đề
Sự Viết Lách
23 danh ngôn trong chủ đề Sự Viết Lách
Bạn không thể là một nhà văn giả tưởng nghiêm túc trừ phi bạn tin vào câu chuyện mình đang kể.
Nhà văn tốt thường xuyên chạm vào cuộc đời. Nhà văn tầm thường vội vã lướt tay qua cuộc đời. Nhà văn tồi tệ cưỡng hiếp đời và bỏ lại đời cho ruồi bâu.
Mọi bí mật tâm hồn của người viết văn, mọi trải nghiệm trong đời anh ta, mọi phẩm chất của tâm trí anh ta đều nằm phần lớn trong các tác phẩm anh ta viết.
Chỉ khi bạn mở mạch máu và đổ chút máu lên trang giấy, bạn mới có thể thiết lập liên hệ với độc giả. Nếu bạn không tin vào các nhân vật hay câu chuyện mà bạn đang viết với tất cả trí tuệ, tâm lực và ý chí, nếu bạn không cảm thấy vui vẻ và hứng thú khi đang viết, thì bạn chỉ đang lãng phí một tờ giấy trắng tốt mà thôi, thậm chí dù sách có bán được, bởi có các cách khác mà người viết văn có thể kiếm được tiền ngoài viết những câu chuyện chán và giả tạo.
Với tôi, viết và đọc đồng nghĩa với sự tồn tại.
Rốt cuộc thì tất cả mọi người, hay nói đúng hơn, tất cả những ai cầm bút viết đều thích sống bên trong bản thân để có thể nói lên điều gì ở bên trong mình. Đó là vì sao người viết văn có hai đất nước, một là nơi họ thuộc về, và một là nơi họ thực sự sống. Đất nước thứ hai đầy lãng mạn, và tách rời khỏi họ, nó không có thực, nhưng nó thực sự ở đó.
Bản thân chuyện viết lách không biết nó trông như thế nào khi người ta đang thực hiện nó, chỉ biết khi nó kết thúc mà thôi.
Nghệ thuật viết là nghệ thuật phát hiện ra bạn tin vào điều gì.
Viết lách có thể tàn phá cơ thể bạn. Bạn ngồi trên ghế hàng giờ và đổ tận lòng dạ để viết được vài chữ.
Thậm chí dù bạn không có gì để viết, hãy viết để nói ra điều đó.
Biết bao nhiêu lần người ta dùng bút viết hay bút vẽ bởi vì người ta không thể bóp cò súng?
Người viết có thể tiến bộ như một con người, hay có thể thụt lùi. ... Sự tò mò, phản ứng của anh ta với cuộc đời không thể biến mất. Điều chí tử là thu mình, trở nên ít quan tâm hơn, ít đồng cảm hơn, khô héo tới mức bản thân cuộc đời mất đi phẩm vị, và lòng nhiệt tình đối với sự thấu hiểu con người biến thành mệt mỏi và chán ghét.
Hãy lấp đầy trang giấy với hơi thở của con tim.
Điều không thể nói ra có thể được viết xuống. Bởi viết là hành động câm lặng, sự lao động từ cái đầu tới bàn tay.
Khi tôi viết, tôi viết vì có một việc cần phải được làm. Tôi không nghĩ người viết nên can thiệp quá nhiều vào tác phẩm của bản thân. Anh ta nên để tác phẩm tự viết chính nó.
Bạn biết tôi viết chậm. Đây chủ yếu là bởi tôi chẳng bao giờ thỏa mãn chừng nào còn chưa nói nhiều nhất có thể bằng ít ngôn từ, và viết ngắn gọn tốn nhiều thời gian hơn nhiều viết dài dòng.
Để viết tốt, hãy thể hiện ý mình như người thường, nhưng suy nghĩ như người uyên bác.
Viết lách chính là hội hoạ của phát ngôn.
Ngòi bút có uy lực hơn cả lưỡi gươm.