Tôi đã luôn viết chỉ cho bản thân mình – để làm rõ với mình, để hiểu bên trong nội tâm chuyện gì đang thực sự xảy ra.
H
Nguồn trích dẫn
Herta Müller
Giới thiệu
12 câu danh ngôn
Chưa có thông tin.
Danh ngôn
Danh ngôn
Nên nói thế nào về cơn đói kinh niên. Có lẽ có cơn đói có thể khiến bạn đổ bệnh vì đói. Nó đến thêm vào cơn đói mà bạn đã cảm thấy sẵn. Có cơn đói luôn luôn mới, bành trướng không thể thỏa mãn, vồ lấy cơn đói cũ chẳng bao giờ kết thúc mà bạn đã phải quằn quại để chế ngự. Làm sao bạn có thể đối mặt với thế giới nếu tất cả những gì bạn có thể nói về bản thân là bạn đang đói.
Một số người đem nỗi nhớ nhà ra để nói lên, để ca hát, để tản bộ, để ngồi nghỉ, để đi vào giấc ngủ, để bắt nó phải im lặng, thật lâu, và vô vọng. Có người nói theo thời gian, nỗi nhớ nhà mất đi những đặc điểm cụ thể, và bắt đầu âm ỉ, và chỉ đến lúc đó nó mới hoàn toàn nghiến ngấu ta, vì nó không còn tập trung vào một ngôi nhà vật chất. Tôi là một trong những người nói như thế.
Ngày xửa ngày xưa họ gặp chút vận rủi, và họ đổ lỗi mọi thứ cho điều đó.
Ngôn ngữ mới khác biệt với cuộc sống làm sao. Tôi phải làm thế nào mới khiến chúng vừa vặn với nhau? Tôi kết nối chúng thế nào đây?
Chúng ta càng được dùng nhiều từ ngữ, chúng ta càng tự do. Nếu chúng ta bị chặn miệng, ta sẽ cố thể hiện bản thân qua cử chỉ, thậm chí qua đồ vật. Chúng khó hiểu hơn, và không gây nghi ngờ ngay lập tức.
Im lặng cũng là một hình thức lên tiếng.
Để chống lại cái chết, bạn không cần quá nhiều ở cuộc sống, chỉ một cuộc sống chưa kết thúc là đủ rồi.
Phụ nữ luôn luôn cần những người phụ nữ khác để dựa vào. Họ trở thành bạn bè để ghét nhau dễ hơn. Họ càng ghét nhau, họ càng không thể chia cắt.
Bản thân chuyện viết lách không biết nó trông như thế nào khi người ta đang thực hiện nó, chỉ biết khi nó kết thúc mà thôi.
Điều không thể nói ra có thể được viết xuống. Bởi viết là hành động câm lặng, sự lao động từ cái đầu tới bàn tay.
Tôi đã luôn viết chỉ cho bản thân mình - để làm rõ với mình, để hiểu bên trong nội tâm chuyện gì đang thực sự xảy ra.