Tình yêu của tuổi trẻ là thứ tình cảm cho dù có tự nếm trải hay để vụt qua thì sau này, khi nhớ lại, tất cả những gì bạn dành cho nó chỉ là một nụ cười, có thể là một nụ cười dịu dàng mà cũng có thể là cười nhạt nhẽo cho qua.
Chủ đề
Tình Yêu
2005 danh ngôn trong chủ đề Tình Yêu
Hóa ra thích không chỉ là chuyện tuyệt đẹp giữa hai người, có thể cũng có người vì thích mà đau như cắt. Rõ ràng đều có chung tâm trạng, mà kết quả lại khác nhau, người vui người buồn, hơn nữa không thể kết luận một cách đơn giản ai đúng ai sai.
Tình yêu tuổi học trò ấy mà, do cả hai đều chưa trưởng thành nên ít có kết quả lắm! Cũng chính bởi chưa trưởng thành cho nên tình yêu đầu ở giai đoạn này đều rất đẹp và trong sáng. Tình yêu của thời niên thiếu hoàn toàn là do nhu cầu tình cảm, chỉ đơn thuần là tôi thích bạn, bạn thích tôi. Hoàn toàn không như người lớn sẽ suy nghĩ đến những vấn đề thực tế. Điều kiện nhà cậu ấy thế nào? Công việc tốt không? Thu nhập cao không? Tương lai hoàn toàn nằm trong những vấn đề nhà cửa, xe cộ. Tình cảm học trò là tình cảm trong trắng mà không có tì vết.
Tình yêu thơ dại của tuổi trẻ là một thứ tình yêu ấu trĩ và trong sáng. Có thể cháy bùng lên, biết rõ sẽ tan thành khói thành bụi thế nhưng vẫn không nỡ thổi tắt nó. Vẫn kiên trì niềm tin và không cần hồi đáp, chấp nhận bước vào mối tình đơn phương. Tình yêu đó có thể không sâu sắc nhưng yêu rất chân thật.
Chẳng có cách nào từ chối được nỗi nhớ, cũng chẳng có cách nào dứt ra khỏi nó.
Thời niên thiếu thuần khiết, trong sáng như thế, tình yêu đầu tiên trong sáng, thuần khiết như thế. Tình cảm chưa bao giờ được nói ra lời, được thời gian ấp ủ thành rượu, có lúc thực sự có thể đủ say cả đời.
Thích một người, vốn đâu cần lí do. Cảm giác rung động tinh tế này xuất phát từ cảm xúc không thể kìm nén.
Hướng dẫn sử dụng đàn ông, điều thứ bảy: Thời tiểu học, cảm tình với bạn trai chết vì chuyển chỗ ngồi. Thời cấp hai, tình cảm với bạn trai chết vì phân lớp. Thời cấp ba, cảm tình với bạn trai chết vì phụ huynh ngăn cấm. Thời đại học, tình cảm với bạn trai chết vì tốt nghiệp… Kỳ thực những điều này đều không có gì, đáng sợ nhất là tình cảm với bạn trai sau khi bước chân vào xã hội, bởi vì nó có thể chết trong tay người thứ ba, trong tay đồng tiền, trong tay nhà cửa, trong tay xe hơi, tóm lại là chết đủ kiểu, ngay cả vừa đứng dậy đi vệ sinh về, bạn cũng có khả năng phát hiện mình đã trở thành độc thân.
Có vài thứ vốn vô cùng bình thường và không đáng nhắc đến, nhưng vì nó đến từ một người mà ta thầm thương trộm nhớ nên bỗng trở nên trân quý. Những món đồ bình thường hễ qua tay người ấy liền như được dát vàng, lập tức có ý nghĩa hoàn toàn khác. Quý báu như châu như ngọc.
Tình cảm là chuyện của hai người, dù có bao nhiêu bạn bè vào trêu đùa ghép mối thì không hợp vẫn là không hợp, có khi còn làm người ta khó xử.
Tình yêu biến khuyết điểm thành ưu điểm, tình yêu sẽ quét bỏ hết thảy những điều kiện không thích hợp, thành bại cuối cùng chỉ phụ thuộc vào việc đôi ta có một trái tim kiên cường mạnh mẽ hay không.
Khi coi yêu thành thói quen, thành chấp niệm thì thật sự rất đáng sợ.
Yêu là dũng cảm tiến tới, dù biết rõ sẽ đau, vẫn không dừng lại tại chỗ. Yêu là hai người tay trong tay, con tim kề con tim, không để hiểu lầm có cơ hội chia lìa họ.
Có thứ lãng mạn nào không cần tiền bạc?
Thích một người đã là chuyện hạnh phúc rồi, không nhất thiết phải giữa người đó bên cạnh, có đôi khi buông tay mới là tốt nhất. ... buông tay không phải là buông tha người khác mà là buông tha chính mình.
Điều đáng buồn nhất trên thế gian này chính là khi người trước kia yêu ngươi sâu nặng trở thành tất cả của ngươi, mà ngươi lại không quan trọng với người đó nữa.
Nhờ có anh, cô học được cách làm thế nào để yêu một người. Đúng vậy, yêu một người là phải giống như anh, kìm nén, nhẫn nhịn, không nói những lời tổn thương đối phương, không làm hại đối phương. Lặng lẽ chờ đợi, âm thầm quan tâm, dang tay giúp đỡ khi đối phương cần, không bao giờ rời xa.
Tất cả tình cảm thắm thiết hóa ra đều xâu chuỗi bởi rất nhiều thời gian vụn vặt, giống như một chuỗi bóng đèn nhỏ sáng lên ánh sáng mờ mờ, lặng lẽ nằm dưới chân, chiếu rọi đôi bóng bên nhau khăng khít của chúng ta. Khi ấy chỉ biết là bình thường, cho tới khi đèn đuốc đã tối tăm, chúng ta mới phát hiện ra những ngày tháng bình thường ấy là hạnh phúc đẹp đẽ biết bao.
Khi một người con gái chiếm được tình yêu của một con trai, hơn nữa không vì vậy mà e sợ, đó mới là hạnh phúc chân chính.
Tôi không nghĩ chia xa là điều gì đó đáng sợ nhất trong cuộc đời. Mà đáng sợ hơn cả là cảm giác trở thành những người xa lạ, và cô đơn trong chính cuộc sống của nhau....