Tri thức đi lệch khỏi công lý có thể gọi là sự xảo quyệt hơn là trí tuệ.
Chủ đề
Trí Tuệ
158 danh ngôn trong chủ đề Trí Tuệ
Sự nghi ngờ là một trong những cái tên của trí tuệ.
Qua sự hiểu biết nông cạn, trí tuệ trở nên nông cạn, và người ta ăn cả ruồi lẫn trong kẹo ngọt.
Thiên tài chỉ đơn giản là người đã nắm lấy toàn bộ trí tuệ của mình và hướng nó vào những mục tiêu mình lựa chọn, không để cho ảnh hưởng bên ngoài làm mình nản lòng hay bị dẫn nhầm đường.
Người đau khổ sẽ nhận sự đau khổ này mà có trí tuệ. Nếu không đau khổ, họ sẽ không quán sát và không có trí tuệ. Không trí tuệ thì không hiểu biết. Không hiểu biết sẽ không thoát khỏi khổ đau. Vậy thôi! Thế nên phải nỗ lực và kiên trì hành thiền. Để rồi khi nhìn lại thế gian này sẽ không còn sợ hãi như trước nữa. Đức Phật thành đạo chính trong thế gian này chứ không phải ngoài thế gian này.
Một cái tâm trống không, không có nghĩa là chẳng có gì trong đó cả. Nó không có phiền não, nhưng nó có đầy trí tuệ.
Tâm trí bạn giống như cái dù; nó chỉ hoạt động khi nó mở.
Hiểu biết chân lý thì sẽ không còn suy nghĩ và trở thành người có trí tuệ. Không hiểu biết thì suy nghĩ sẽ nhiều hơn trí tuệ hoặc chẳng có chút trí tuệ nào. Suy nghĩ nhiều mà không có trí tuệ sẽ đau khổ tận cùng.
Sự bình tĩnh trong tâm trí là một tỏng những viên châu báu đẹp của trí tuệ. Nó là kết quả của nỗ lực kỷ luật tự thân một cách kiên nhẫn và dài lâu.
Nếu nhìn sự vật với trí tuệ nội quán thì sẽ không bị dính mắc vào chúng. Tốt hay xấu đến, vui hay buồn đến, hãy nhìn chúng rồi để chúng ra đi thì bạn sẽ không dính mắc. Dầu tham lam hay sân hận có đến đi nữa bạn cũng dùng trí tuệ để nhìn thấy bản chất vô thường của chúng và đễ chúng tự ra đi. Nếu phản ứng lại chúng, yêu hay ghét chúng, thì rắc rối sẽ xảy ra. Phản ứng, không những chứng tỏ bạn là người không có trí tuệ mà còn làm cho đau khổ gia tăng.
Người trí quan sát người khác, nhưng quan sát với trí tuệ chứ không phải với sự ngu dốt. Quan sát với trí tuệ có thể học hỏi nhiều, nhưng quan sát với sự ngu dốt thì chỉ tìm thấy lỗi của người khác mà thôi.
Đức Phật dạy chúng ta làm điều lành, lánh xa điều ác, giữ tâm trong sạch. Việc hành thiền của chúng ta cũng vậy: “làm lành, lánh dữ ”. Những điều xấu xa có tồn tại trong tâm bạn không? Dĩ nhiên là còn! Thế thì tại sao không quét dọn nhà cửa sạch sẽ? Trong việc thực hành đúng đắn thì làm lành lánh dữ là việc làm tốt đẹp, nhưng có hạn chế, vì cuối cùng chúng ta phải bước qua cả tốt lẫn xấu. Giải thoát bao gồm tất cả, nhưng không dính mắc gì cả. Từ sự không dính mắc này, tình thương và trí tuệ lưu chuyển một cách tự nhiên.
Khi đèn mờ, bạn không thể thấy mạng nhện giăng ở góc phòng, nhưng lúc đèn sáng bạn có thể thấy rõ ràng để quét sạch đi. Cũng vậy, khi tâm trí trong sáng bạn sẽ thấy rõ phiền não để khử trừ.
Chúng ta muốn tìm một con đường dễ dàng. Nhưng không có đau khổ thì không có trí tuệ. Để cho trí tuệ chín muồi bạn phải ngã đổ và khóc than nhiều lần trong khi hành thiền.
Điều gì đến từ trí óc mang theo màu sắc của nơi nó bắt nguồn, và điều gì đến từ trái tim mang theo hơi ấm và màu của nơi nó sinh ra.
Năng lượng của trí tuệ là tinh hoa của cuộc đời.
Muốn mang vòng nguyệt quế thì ít ra anh cũng phải có cái đầu.
Ngày nay, nguồn tài sản lớn nhất của con người nằm ở giữa hai tai.
Trí tuệ con người có thể tựu thành bất cứ điều gì nó có thể nghĩ ra và tin tưởng.
Tài năng giúp thắng trận đấu, nhưng tinh thần đội ngũ và trí thông minh giúp giành được giải quán quân.