Ai cũng có một người bạn thân nhất ở vào mỗi giai đoạn của cuộc đời, chỉ có vài người có may mắn rằng họ là cùng một người.
Từ điển danh ngôn
Danh ngôn
mới.
Cập nhật gần nhất
522 danh ngôn
Ai cũng nghe thấy bạn nói. Bạn bè lắng nghe bạn nói. Bạn thân thấu hiểu những gì không được nói thành lời.
Ai cũng lắng nghe điều bạn phải nói. Bạn bè lắng nghe điều bạn nói. Bạn thân lắng nghe điều bạn không nói.
Anh không quá già và không quá muộn để trầm mình vào chiều sâu tư tưởng nơi cuộc đời bình thản cho anh bí mật của mình
Ao ước không thay đổi thế giới. Chỉ hành động mới làm được điều đó.
Ai chờ đợi để làm nhiều điều tốt đẹp cùng một lúc sẽ chẳng bao giờ làm gì cả.
Ai cũng có thể tức giận – điều đó dễ lắm, nhưng nổi giận với đúng người ở đúng mức vào đúng thời điểm vì đúng mục đích, và theo cách đúng – không hề dễ và không phải ai cũng làm được.
Anh càng đi nhanh, anh càng đi được ít.
Ai cũng muốn sống lâu, mà không biết cách dưỡng sinh. Ai cũng biết ăn uống quá độ thì ốm đau, mà không biết giữ miệng. Ai cũng biết tình dục quá độ thì khô héo mà không biết phòng thân.
Ai mà tự phụng (1) có tiết độ (2), thì không sinh lòng tham. (1) Tự phụng: Ăn mặc tiêu dùng cho thân mình. (2) Tiết độ: Chừng mực, có hạn chế.
Anh em, chú cháu nên nhiều chia ít bù, Già trẻ, nội ngoại nên lễ phép, tôn kính.
Ai noi theo lẽ trời thì dầu không cầu lợi, bản thân mình cũng không bất lợi. Ai chiều theo lòng nhân dục thì cầu lợi chưa thấy được lợi, đã thấy tổn hại rồi.
Áo cừu tuy rách, không thể dùng da chó mà vá được.
Ẩn ác dương thiện là bậc thánh; thích thiện ghét ác là bậc hiền; tách bạch thiện ác quá đáng là hạng người thường; điên đảo thiện ác để sướng miệng gièm pha là hạng tiểu nhân hiểm độc.
Ai mà tự kính, thời người ngoài mới kính; ai mà tự khinh, thời người ngoài cũng khinh.
Ai mà vâng liều, hứa liều, tất nhiên ít khi giữ được đúng.
Ai có phúc lạ thường, tất nhiên có họa lạ thường.
Ăn ở hay mà gặp dở thì gọi là số; ăn ở dở mà gặp hay thì gọi là may.
Ai vắng không nói chuyện người, thì trước người khác không ngồi nói ai.
Ân nghĩa cứ trải rộng ra đi, đời người thế nào rồi chẳng gặp lại nhau? Thù oán chớ kết, khi rơi vào cảnh hiểm nghèo, thù địch khó tránh khỏi.