Việc tốt nhất trên thế gian, không gì bằng cứu người nguy cấp, thương kẻ khốn cùng.
Từ điển danh ngôn
Danh ngôn
mới.
Cập nhật gần nhất
388 danh ngôn
Vì mình không tranh, cho nên thiên hạ không ai có thể cùng tranh nổi.
Với kẻ miệng lưỡi, lấy lợi mà nhử.
Vì thế người quân tử có đạo lớn, ắt phải có được bằng lòng trung tín, và sẽ mất đạo ấy bởi lòng kiêu ngạo và thói xa hoa.
Vào tuổi tráng niên, khí huyết cương cường, nên răn về tranh đấu.
Việc đã thành, không nên nói lại. Việc nhất định xảy ra, không nên can ngăn. Việc đã qua, không nên trách.
Với những người yêu thầm mà nói, lãng mạn là những mong muốn không thể nào đạt được. Với những người thất tình mà nói, lãng mạn là mãi mãi không thể nào quên được người ấy, cho dù cố gắng đến mấy, cũng vẫn không sao quên được. Với những người chưa bao giờ yêu mà nói, lãng mạn chỉ dựa trên sự tưởng tượng. Với những người từng trải mà nói, lãng mạn là hồi ức. Với những người thường hay tự lăng mạ bản thân, không bao giờ biết tự phấn đấu mà nói, mọi nỗi đau khổ đều là lãng mạn. Tình yêu lãng mạn nhất không bao giờ có được. Những lời yêu lãng mạn nhất, là khi người đã chia tay bạn gọi điện đến hỏi: “Em ổn chứ?” Bạn bình thản trả lời: “Em rất ổn”. Nhưng thực ra, bạn vẫn yêu người ấy, bạn không ổn tí nào cả.
Vẫn tưởng rằng có thể quên đi mối tình đó, sau rất nhiều năm mới biết rằng thế nào gọi là khắc cốt ghi tâm… Vốn tưởng rằng có thể quên đi người ấy, trải qua rất nhiều việc mới biết rằng thế nào gọi là không thể nào quên...
- Vì sao con người luôn thích vì bản thân mình lưu lại tiếc nuối chứ? - Có lẽ nhân sinh có một chút tiếc nuối thì mới vẹn toàn.
Vui vẻ thì không nhất định là hạnh phúc nhưng không vui vẻ thì chẳng bao giờ có hạnh phúc cả.
Vấp ngã thì đứng dậy, lại vấp ngã thì lại đứng dậy, cho dù cả đời liên tiếp vấp ngã và đứng dậy thì cũng không hối hận. Bởi vì có nếm trải hết mọi vui sướng buồn khổ trên đời mới xứng đáng sống kiếp người.
Vào đúng thời điểm, ta gặp đúng người, đó là hạnh phúc. Vào đúng thời điểm, người ta gặp không phải dành cho ta, đó là điều đau khổ. Vào thời điểm không thích hợp, gặp được người phù hợp, thì chỉ biết thở dài. Vào thời điểm không thích hợp, gặp người không phải của mình, điều đó giống như một cơn gió thoảng qua mà thôi.
Vết thương mà mình để lại cho người khác cũng chính là vết thương ở trong chính tâm hồn mình.
Với 2 kẻ yêu nhau mà nói, "chia tay" là việc không bao giờ được phép đem ra đùa cợt, cũng như vợ chồng lúc cãi nhau vẫn kiêng kỵ nhất hai tiếng "ly hôn". Chỉ cần đôi bên có kẻ nói ra, lời nói sẽ theo vào suy nghĩ, một sớm một chiều chẳng mấy chốc sẽ trở thành sự thật.
Vết thương sâu đến mấy cũng sẽ lành. Vết thẹo rồi sẽ phai. Mọi chuyện rồi sẽ qua đi. Ký ức rồi sẽ biến mất. Cho dù trái tim bị xé nát, rồi sát muối thì cũng nhất định sẽ khoẻ lại.
Việc đời như một giấc mộng, kiếp người được mấy lúc vui.
Vào đêm Noel, lại đúng vào ngày cuối tuần, một mình tôi ở nhà buồn chán, nên đã thu dọn một lượt khắp cả nhà. Nhìn thấy đồ đạc trong nhà như được khoác một tấm áo mới, bỗng trào dâng cảm giác thành tựu. Nếu như sắp xếp lại ký ức cũng đơn giản dễ dàng như sắp xếp lại căn phòng thì tốt biết mấy, cái cần thì giữ, cái không cần thì có thể tùy ý ném đi, nếu như có thể dễ dàng thoải mái đến như vậy, thì tuyệt biết bao.
Vào lúc con người ta cô độc nhất, thì rượu chính là chìa khoá mở một cánh cửa mà hằng ngày bạn không đủ can đảm mở nó ra, một cái tôi mà bình thường bạn không dám đối mặt, thế rồi bạn như một gã đạo diễn bị điên, tung tẩy giữa thinh không, ngắm nhìn cái tôi kia biểu diễn những phân đoạn kịch bản gốc được vùi sâu trong chính trái tim mình dưới trạng thái vui hoặc buồn, giận giữ hay nạt nộ, có thể là bi mà cũng có thể là hài.
Vẫn câu nói ấy: giữa hai chị em cũng như tình nhân, cũng phải có duyên phận, con người không thể chon lựa huyết thống, người nào thân với nhau vốn đã phụ thuộc lẫn nhau nhưng tình cảm lại phân ra lạnh nhạt.
Vĩnh viễn đừng bao giờ tùy tiện nói lời chờ đợi, chờ đợi là thứ xa xỉ vô cùng. Trong phim, chỉ cần thay đổi cảnh, trên phụ đề xuất hiện vài dòng chữ nhỏ, 20 năm sau, sau đó hồng nhan biến thành tóc bạc da mồi, hết thảy đều có kết cục, nhưng đời người thì sao, chỉ dăm ba năm thôi, nhưng mỗi giây mỗi phút đều phải chính mình trải nghiệm, một đời đằng đẵng làm sao.