Khi tôi nghĩ đến cuộc đời ngắn ngủi của mình hòa vào cõi vĩnh hằng bất tận, hay khoảng không nhỏ bé mà tôi có thể chạm đến hay nhìn thấy nuốt trọn trong cõi mênh mông vô cùng mà tôi không biến đến và cũng không biết đến tôi, tôi sợ hãi và kinh ngạc thấy mình ở đây thay vì ở đó… vào lúc này thay vì vào lúc đó.
B
Nguồn trích dẫn
Blaise Pascal
Giới thiệu
60 câu danh ngôn
Chưa có thông tin.
Danh ngôn
Danh ngôn
Con tim có những lý lẽ riêng mà lý trí không sao hiểu biết được.
Lời tử tế không đáng bao nhiêu. Nhưng chúng làm được nhiều.
Những lời tử tế không tốn bao nhiêu. Chúng không bao giờ làm bỏng giộp môi lưỡi. Chúng khiến người khác tốt lành. Chúng cũng tạo nên hình ảnh của chính chúng trong tâm hồn con người, và đó là một hình ảnh tươi đẹp.
Sự nhạy cảm của con người đối với những điều nhỏ bé và thiếu nhạy cảm đối với những điều lớn lao là dấu hiệu của một loại rối loạn kỳ lạ.
Tất cả rắc rối của nhân loại bắt nguồn từ việc con người không có khả năng ngồi yên tĩnh trọng phòng một mình.
Thứ không thể hiểu nổi không ngừng tồn tại.
Ta thường luôn thán phục những gì ta thực sự không hiểu.
Chẳng gì không thể chịu đựng nổi với con người hơn là hoàn toàn nghỉ ngơi, không có đam mê, không có công chuyện, không có giải trí, không có mối quan tâm.
Khi tôi nghĩ đến cuộc đời ngắn ngủi của mình hòa vào cõi vĩnh hằng bất tận, hay khoảng không nhỏ bé mà tôi có thể chạm đến hay nhìn thấy nuốt trọn trong cõi mênh mông vô cùng mà tôi không biến đến và cũng không biết đến tôi, tôi sợ hãi và kinh ngạc thấy mình ở đây thay vì ở đó... vào lúc này thay vì vào lúc đó.
Sự im lặng vĩnh hằng của những khoảng không vô tận làm tôi kinh sợ.
Bước cuối cùng của lý trí là nhận ra có vô hạn những điều vượt ra khỏi nó.
Chức năng cuối cùng của lý trí là nhận ra những điều vượt lên nó là vô cùng.
Đúng là thật tồi tệ khi đầy khuyết điểm; nhưng còn tồi tệ hơn khi đầy khuyết điểm mà không sẵn lòng nhận thức chúng.
Chúng ta thường dễ được thuyết phục bởi những lý do ta tự mình phát hiện hơn là bởi những lý do người khác cho ta.
Trong đức tin, có đủ ánh sáng cho người muốn tin, và đủ bóng tối để làm mờ mắt người không tin.
Bằng không gian, vũ trụ bao quanh và nuốt trọn tôi như một nguyên tử; bằng tư duy, tôi lĩnh hội thế giới.
Thấu hiểu chính là tha thứ.
Con người đều không có khả năng thấy được hư vô mà từ đó mình xuất hiện, và vô cùng đang nuốt trọn lấy mình.
Tôi càng nhìn nhân loại, tôi càng thích chú chó của mình hơn.