There is no meaning to life except the meaning man gives his life by the unfolding of his powers. Cuộc đời chẳng có ý nghĩa gì ngoài ý nghĩa mà con người tự tạo ra cho cuộc đời mình bằng cách phát huy sức mạnh của bản thân.
E
Nguồn trích dẫn
Erich Fromm
Giới thiệu
67 câu danh ngôn
Chưa có thông tin.
Danh ngôn
Danh ngôn
Niềm tin đòi hỏi sự can đảm, khả năng chấp nhận rủi ro, sự sẵn sàng chấp nhận nỗi đau và sự thất vọng. Bất cứ ai khăng khăng đòi hỏi sự an toàn và ổn định làm điều kiện chính của cuộc sống không thể có niềm tin; bất cứ ai cô lập chính mình trong vỏ bọc phòng thủ, với khoảng cách và tài sản sở hữu làm phương tiện an toàn, sẽ tự biến mình thành tù nhân. Yêu và được yêu, điều này cần lòng can đảm, lòng can đảm để phán đoán đem một số giá trị trở thành mối quan tâm sâu nhất – và thực hiện cú nhảy, đánh cược mọi thứ vào những giá trị này.
Who will tell whether one happy moment of love or the joy of breathing or walking on a bright morning and smelling the fresh air, is not worth all the suffering and effort which life implies.
The danger of the past was that men became slaves. The danger of the future is that man may become robots. Mối nguy hiểm của quá khứ là con người bị biến thành nô lệ. Mối nguy hiểm của tương lai là con người có thể trở thành rô bốt.
Uy quyền không phải là một phẩm chất mà con người “có”, hiểu theo nghĩa như anh ta sở hữu tài sản hay khả năng của cơ thể. Uy quyền đề cập tới mối quan hệ giữa các cá nhân mà trong đó người này nhìn lên người kia như một ai đó ưu việt hơn so với mình.
Tất cả cuộc đời của một con người không là gì hơn ngoài quá trình tự sinh thành chính mình; đúng vậy, chúng ta nên hoàn toàn được sinh thành khi ta qua đời – mặc dù hầu hết con người đều có số phận bi kịch là chết đi trước khi sinh thành.
Chúng ta là một xã hội đầy những con người bất hạnh đến lãy lừng: cô đơn, lo âu, chán nản, ưa phá hoại, dựa dẫm – những con người vui vẻ khi giết đi thời gian mà mình cố gắng để tiết kiệm.
Nếu những người khác không hiểu được hành vi của ta – thì sao nào? Việc họ đòi hỏi rằng ta chỉ được làm điều họ hiểu là một nỗ lực để sai khiến ta. Nếu điều này nghĩa là “phi xã hội” hay “vô lý” trong mắt họ, thì mặc kệ họ đi. Họ hầu như căm ghét tự do và lòng can đảm muốn làm chính mình của ta. Ta không nợ ai lời giải thích hay phân trần, chừng nào hành động của ta không làm tổn thương và không xâm phạm tới họ. Có bao nhiêu cuộc đời đã bị hủy hoại bởi đòi hỏi phải “giải thích” này, thứ ám chỉ rằng lời giải thích phải “được hiểu” hay nói cách khác, được thừa nhận. Cứ để hành động của bạn bị phán xét, và từ hành động, là ý định thực sự của bạn, nhưng hãy nhớ rằng con người tự do chỉ nợ lời giải thích đối với chính mình – với lý trí và lương tâm của mình – và số ít người có thể có lý do xác thực yêu cầu lời giải thích.
Who will tell whether one happy moment of love or the joy of breathing or walking on a bright morning and smelling the fresh air, is not worth all the suffering and effort which life implies. Ai nói được liệu một khoảng khắc hạnh phúc yêu thương hay niềm vui được hít thở khí trời hay đi dạo dưới ánh nắng rực rỡ và ngửi mùi không khí tươi mát lại không xứng đáng với tất cả những đau khổ và nỗ lực của đời người.
There is only one meaning of life: the act of living itself. Cuộc đời chỉ có một ý nghĩa: đó chính là sống.
Immature love says: ‘I love you because I need you.’ Mature love says ‘I need you because I love you.’
Yêu, không phải là sự hưởng thụ mà không bỏ bao công sức, yêu là một nghệ thuật, cần có tri thức và sự nỗ lực.
In love the paradox occurs that two beings become one and yet remain two.
Tự do không phải là một thuộc tính cố định mà chúng ta hoặc "có" hoặc "không có". Thực ra, không có cái gọi là "tự do", đó chỉ là một từ và một khái niệm trừu tượng. Chỉ có một hiện thực: hành động giải phóng chính mình trong quá trình lập lựa chọn. Trong quá trình này, mức độ khả năng lập lựa chọn của ta thay đổi với từng hành động, với con đường đời mà ta đi.
Tất cả cuộc đời của một con người không là gì hơn ngoài quá trình tự sinh thành chính mình; đúng vậy, chúng ta nên hoàn toàn được sinh thành khi ta qua đời - mặc dù hầu hết con người đều có số phận bi kịch là chết đi trước khi sinh thành.
Nhiệm vụ chính của con người là sinh thành chính mình.
Nghịch lý là khả năng có thể ở một mình lại là điều kiện cho khả năng yêu thương.
Chúng ta sống trong một thế giới đầy sự vật, và mối liên kết duy nhất với chúng là chúng ta biết cách chi phối hay sử dụng chúng.
Cuộc tìm kiếm sự chắn chắn sẽ cản trở con đường đi tìm ý nghĩa. Sự không chắc chắn chính là điều kiện thôi thúc con người phát huy sức mạnh của mình.
Nhiệm vụ tinh thần mà con người có thể và phải đặt ra cho chính mình không phải là cảm thấy an toàn mà là có thể chấp nhận sự bất an.