Cây cối là những thánh đường. Bất cứ ai biết cách nói với chúng, bất cứ ai biết cách lắng nghe chúng, có thể học được sự thật. Chúng không thuyết giảng hiểu biết và giáo huấn, chúng thuyết giảng luật sự sống cổ xưa, không chùn bước trước những đặc thù riêng.
H
Nguồn trích dẫn
Hermann Hesse
Giới thiệu
72 câu danh ngôn
Chưa có thông tin.
Danh ngôn
Danh ngôn
Thế giới mới đẹp đẽ làm sao khi ta nhìn nó, không kiếm tìm... chỉ nhìn mà thôi, đơn giản và ngây thơ.
Tất cả những người muốn tự sát đều có trách nhiệm chiến đấu chống lại sự dụ dỗ của tự sát. Mỗi người trong họ đều hiểu rõ đâu đó trong một góc của tâm hôn mình rằng tự sát, dù đúng là một đường giải thoát, là con đường thấp kém và đáng khinh, và bị cuộc đời chinh phục vẫn tốt đẹp và cao thượng hơn nhiều ngã xuống dưới bàn tay của chính mình.
Ai cũng có thể thực hiện phép màu, ai cũng có thể chạm đến mục tiêu, nếu anh ta có thể nghĩ, nếu anh ta có thể chờ đợi, nếu anh ta có thể kiên trì.
Bạn phải thử điều bất khả thi để đạt được điều khả thi.
Mỗi thời đại, mỗi nền văn hóa, mỗi phong tục và tín ngưỡng đều có tính cách riêng, những điểm yếu điểm mạnh riêng, cái đẹp riêng và sự tàn nhẫn riêng; nó chấp nhận một số đau khổ nhất định khi cần thiết, kiên nhẫn chịu đựng một số cái ác nhất định. Cuộc sống con người thực sự khốn khổ, thực sự sa vào địa ngục chỉ khi hai thời đại, hai nền văn hóa, hai tôn giáo giao thoa.
Mối đe dọa lớn nhất tới thế giới của chúng ta và nền hòa bình của nó đến từ những người mong muốn chiến tranh, những người chuẩn bị cho chiến tranh, và những người cố gắng khiến chúng ta đi theo kế hoạch của họ bằng những lời hứa mập mờ về hòa bình trong tương lai, hay bằng việc reo rắc nỗi sợ hay tiến hành xâm lược.
Ngôn từ không thể hiện được tốt suy nghĩ. Chúng luôn luôn trở nên hơi khác một chút ngay lập tức sau khi được nói ra, hơi bóp méo, hơi khờ dại.
Không có ngôn từ, không có viết lách và không có sách, sẽ không có lịch sử, không có khái niệm về nhân loại.
Tiếng gọi của cái chết cũng là tiếng gọi của tình yêu. Cái chết có thể ngọt ngào, nếu chúng ta đáp lại bằng sự quả quyết, nếu chúng ta chấp nhận nó như một trong những hình thức vĩnh cửu vĩ đại nhất của cuộc sống và sự biến đổi.
Lý thuyết là kiến thức không hoạt động. Thực hành là khi mọi thứ đều hoạt động và bạn không biết tại sao.
Sự hỗn loạn đòi hỏi được nhận thức và trải nghiệm trước khi cho phép người ta chuyển hóa nó thành trật tự mới.
Bên trong chúng ta có một người biết mọi thứ, quyết chí mọi thứ, làm mọi thứ tốt hơn bản thân ta.
Nếu bạn căm ghét ai, bạn căm ghét một phần trong người đó giống một phần của mình. Điều không phải là một phần của ta không làm phiền ta.
Không có hiện thực nào trừ hiện thực bên trong chúng ta. Đó là vì sao lại có nhiều người sống cuộc sống hão huyền như thế. Họ coi những hình ảnh bên ngoài là hiện thực và không cho phép thế giới bên trong khẳng định mình.
Chỉ bên trong bạn mới tồn tại hiện thực mà bạn khao khát. Tôi không thể cho bạn thứ gì mà không có sẵn bên trong bản thân bạn. Tôi không thể mở cửa triển lãm tranh nào cho bạn ngoài chính tâm hồn bạn.
Tôi đã phải trải nghiệm không biết bao nhiêu sự ngu xuẩn, ác độc, sai lầm, buồn nôn, vỡ mộng và bi ai, chỉ để lại trở thành đứa trẻ và có bắt đầu mới. Tôi phải trải qua sự tuyệt vọng, tôi phải chìm xuống đáy sâu nhất của tinh thần, xuống những suy nghĩ về tự sát, để có thể trải nghiệm sự cao quý.
Tôi đã luôn tin, và vẫn mãi tin rằng dù đến với ta là vận may hay tai ương, ta luôn có thể trao cho nó ý nghĩa, và biến nó thành điều gì đó đáng giá.
Cái cây nói: Sức mạnh của tôi là niềm tin. Tôi chẳng biết gì về ông cha tôi, tôi chẳng biết gì về hàng ngàn đứa con mỗi năm nảy lộc đâm chồi từ tôi. Tôi sống tới tận cùng bí mật hạt giống của mình, và tôi không quan tâm tới điều gì khác. Tôi tin rằng Chúa ở trong tôi. Tôi tin rằng những nỗ lực của tôi là thiêng liêng. Tôi sống trên những niềm tin ấy.
Niềm tin và sự nghi ngờ cùng đồng hành, chúng bù đắp lẫn nhau. Người không bao giờ nghi ngờ sẽ không bao giờ thực sự tin tưởng.