Người tốt là người giỏi che đậy những
khuyết điểm
của mình, cả ở trong tâm hồn lẫn bên ngoài. Trên đời này không có ai là hoàn hảo hết, chỉ có người biết cách làm cho mình tốt hơn thôi. Những kẻ ngốc nhất thế giới chính là những kẻ cố gắng làm vừa lòng người khác trong khi chính bản thân mình cũng không hiểu mình làm việc đó vì lí do gì. Thay vì làm cho mình trở nên vĩ đại trong mắt kẻ khác, bạn hãy là anh hùng trong chính trái tim mình!
Luôn luôn tự kiểm điểm, tự phê bình những lời mình đã nói, những việc mình đã làm, để phát triển điều hay của mình, sửa đổi
khuyết điểm
của mình.
Đồng thời phải hoan nghênh người khác phê bình mình.
Buồn bã – là do luôn lấy lỗi lầm của người khác để trừng phạt bản thân mình.
Phiền muộn – là do luôn dùng quá khứ đã qua để hành hạ chính mình
Hối hận – là do luôn đem những chuyện đã xảy ra không thể thay đổi được rồi trách móc bản thân.
Lo lắng – là do luôn lấy những điều sợ bóng sợ gió để dọa bản thân mình.
Cô đơn – là do luôn tự giam bản thân vào một nhà ngục do chính mình tạo ra.
Tự ti – là do luôn lấy ưu điểm của người khác so với
khuyết điểm
của bản thân.
Buồn bã – là do luôn lấy lỗi lầm của người khác để trừng phạt bản thân mình. Phiền muộn – là do luôn dùng quá khứ đã qua để hành hạ chính mình Hối hận – là do luôn đem những chuyện đã xảy ra không thể thay đổi được rồi trách móc bản thân. Lo lắng – là do luôn lấy những điều sợ bóng sợ gió để dọa bản thân mình. Cô đơn – là do luôn tự giam bản thân vào một nhà ngục do chính mình tạo ra. Tự ti – là do luôn lấy ưu điểm của người khác so với
khuyết điểm
của bản thân.
One of the surest evidences of friendship that one individual can display to another is telling him gently of a fault. If any other can excel it, it is listening to such a disclosure with gratitude, and amending the error. Một trong những bằng chứng rõ nét nhất cho tình bạn mà một người có thể dành cho người khác là nhẹ nhàng nói với bạn mình
khuyết điểm
của anh ta. Nếu có thứ gì hơn thế thì đấy chính là lắng nghe với sự biết ơn và sửa chữa sai lầm đó.
Người đảng viên, người cán bộ tốt muốn trở nên người cách mạng chân chính, không có gì là khó cả. Điều đó hoàn toàn do lòng mình mà ra. Lòng mình chỉ biết vì Đảng, vì Tổ quốc, vì đồng bào thì mình sẽ tiến đến chỗ chí công vô tư. Mình đã chí công vô tư thì
khuyết điểm
sẽ ngày càng ít, mà những tính tốt sẽ ngày càng thêm…
Khuyết điểm
bám chặt vào con người, nếu người ta cứ đợi cho tới khi phủi được hết chúng đi, người ta sẽ quay mãi quanh trục quay của chính mình, chẳng đi tới đâu cả.
Viết để nêu những cái hay, cái tốt của dân tộc ta, của bộ đội ta, của cán bộ ta, của bạn bè ta. Đồng thời viết để phê bình những
khuyết điểm
của chúng ta, của cán bộ, của nhân dân, của bộ đội. Không nên chỉ viết về cái tốt mà giấu cái xấu. Nhưng phê bình phải đúng đắn, nêu cái hay, cái tốt thì có chừng mực, chớ có phóng đại. Có thế nào, nói thế ấy.
Luôn luôn tự kiểm điểm, tự phê bình những lời mình đã nói, những việc mình đã làm, để phát triển điều hay của mình, sửa đổi
khuyết điểm
của mình. Đồng thời phải hoan nghênh người khác phê bình mình.
Nếu chúng ta không nhìn thất bại như là thách thức để thay đổi cách tiếp cận, mà là vấn đề với bản thân mình, là
khuyết điểm
cá nhân, thì chúng ta sẽ lập tức bị áp đảo.
Có hai nguồn động lực cơ bản: nỗi sợ hãi và tình yêu. Khi chúng ta sợ hãi, chúng ta quay lưng lại với cuộc đời. Khi chúng ta yêu, chúng ta mở lòng đón nhận tất cả những gì đời trao tặng với niềm nhiệt huyết, sự hào hứng và chấp nhận. Chúng ta cần học yêu bản thân đầu tiên, yêu tất cả những hào quang và
khuyết điểm
. Nếu chúng ta không thể yêu bản thân, chúng ta không thể mở ra toàn bộ khả năng yêu thương người khác hay tiềm năng sáng tạo. Sự tiến hóa và tất cả hy vọng cho một thế giới tốt đẹp hơn nằm ở tầm nhìn không biết sợ hãi và mở lòng của những người biết ôm lấy cuộc sống.