Người lãnh đạo nên là người nhìn xa trông rộng và có tầm nhìn tốt hơn nhân viên.
Người lãnh đạo nên có sự gai góc và kiên trì cao hơn, và có thể chịu đựng được những gì mà nhân viên không thể.
Người lãnh đạo nên có sức chịu đựng và khả năng chấp nhận thất bại cao hơn.
Vì vậy, phẩm chất của một người lãnh đạo tốt nằm ở tầm nhìn, sự ngoan cường và năng lực.
Sự lãnh đạo có nghĩa là một nhóm người, dù lớn hay nhỏ, sẵn lòng trao thẩm quyền cho người đã thể hiện được tài phán đoán, trí khôn, sức lôi cuốn cá nhân, và chứng tỏ được bản lĩnh.
Người ta thường kháng cự lại sự thay đổi khi họ không tham gia vào quá trình lập quyết định. Một số nhà lãnh đạo giỏi nhất 'gieo hạt giống' khiến người khác đề xuất ý tưởng và được công nhận vì nó!
Người lãnh đạo không nên chất phác. Tôi từng nói, "Những kẻ nói dối không nên nói dối." Thật mới lãng phí ngôn từ làm sao! Tôi phát hiện ra kẻ nói dối đúng phải nói dối. Thế cho nên ta mới gọi họ là kẻ nói dối - họ nói dối! Chứ bạn kỳ vọng họ sẽ làm gì khác?
Sự lớn lao có sẵn ở trong mỗi người. Việc của nhà lãnh đạo không phải là đặt sự lớn lao vào bất cứ ai. Việc của nhà lãnh đạo là khiến người ta phát hiện ra và sử dụng sự lớn lao đã có sẵn trong họ!
Các nhà lãnh đạo xuất chúng bỏ công để tăng lòng tự tin của nhân sự dưới quyền mình. Khi người ta tin tưởng ở bản thân, những điều họ có thể làm được rất đáng kinh ngạc.
Theo quan điểm của tôi, lòng can đảm là phẩm chất chính của tài lãnh đạo, cho dù nó được thể hiện ở đâu. Thường nó hàm chứa chút rủi ro - đặc biệt là trong những lĩnh vực mới. Lòng can đảm để bắt đầu chuyện gì đó, và đi tiếp, với tinh thần tiên phong và phiêu lưu để mở ra những con đường mới, thường là tiến vào miền đất cơ hội.
Thử thách thực sự của một nhà lãnh đạo là liệu những người dưới quyền có tự nguyện gắn bó với mục đích của anh ta không, chịu đựng những khó khăn gian khổ nhất mà không phải vì bị ép buộc, và giữ được lòng kiên định trong những giây phút nguy hiểm nhất.