Đời người rất ngắn, mà cũng rất dài, chớ lo lắng cho tương lai không thể biết trước, càng không cần lưu lại cho dĩ vãng những
nuối tiếc
không thể vãn hồi. Con người đừng nên hy vọng cả đời mình không gặp phải thất bại suy sụp, không trải qua những thời điểm khó khăn nhất của cuộc đời, cũng như không bao giờ chịu tổn thương hay chỉ trích, điều đó là không thể! Chỉ cần vào lúc sắp đi đến cuối con đường đời, quay đầu nhìn lại quá khứ, có thể nói với chính mình: Tôi đã nỗ lực, đã từ bỏ, đã thành công, đã thất bại, nhưng tôi không có gì tiếc nuối, tôi đã không làm cho người thân, người yêu, bạn bè mình thất vọng… Đó chính là một cuộc đời hoàn hảo!
Hôm nay là một ngày mới, một điểm bắt đầu mới cho cuộc đời mới của bạn. Với tính kỷ luật, bạn sẽ thấy kinh ngạc mình có thể tiến bộ đến thế nào. Bạn có gì để mất đâu chứ, ngoại trừ sự
nuối tiếc
và nỗi sợ của quá khứ?
Trong lịch sử cũng như trong cuộc sống con người,
nuối tiếc
không đem trở lại khoảng khắc đánh mất và cả ngàn năm cũng không tìm lại được thứ mất đi trong một giờ.
Hãy sống để không bao giờ phải
nuối tiếc
vì những ước mơ bạn không dám thực hiện, những cơ hội bạn không dám nắm lấy, tình yêu bạn không dám công nhận, yêu thương bạn không dám cho đi, hay tha thứ bạn không dám nhận về.
Chúng ta đều phạm sai lầm, đều gian nan, và thậm chí
nuối tiếc
những việc trong quá khứ. Nhưng bạn không phải là sai lầm mình phạm phải, bạn không phải những gian nan mình trải qua, và bạn Ở ĐÂY với sức mạnh định hình ngày hôm nay và tương lai của bạn.
Lời khuyên của tôi cho những người tàn tật khác là, hãy tập trung vào điều mà khuyết tật của bạn không ngăn cản bạn làm tốt, và đừng
nuối tiếc
những gì mà nó làm ảnh hưởng. Đừng tàn tật về cả thể xác lẫn tâm hồn.
Chừng nào ta còn chưa nhấp nhận sự thật rằng ta chẳng có thể làm được gì để thay đổi quá khứ, cảm xúc hối hận và
nuối tiếc
và cay đắng sẽ ngăn cản ta hoạch định một tương lai tốt đẹp hơn với có hội hôm nay xuất hiện trước mắt ta.
Tôi tin rằng cuộc đời luôn luôn thử thách mức độ tận tâm của chúng ta và phần thưởng lớn nhất của cuộc đời sẽ dành cho những ai không ngừng tận tâm hành động cho tới khi đạt được điều mình muốn. Sự kiên quyết này có thể di chuyển cả núi, nhưng nó phải luôn vững bền. Dù điều này nghe thì có vẻ thật đơn giản, nhưng nó vẫn là ranh giới thường thấy ngăn giữa những người sống với giấc mơ của mình và những người sống trong
nuối tiếc
.