Những người thành đạt tiếp cận phần sáng tạo trong trí óc họ và hỏi, “Liệu mình có thể nhìn vấn đề này theo cách nhìn gì khác? Liệu mình có thể xử lý quyết định này như thế nào khác? Liệu mình còn có những khả năng nào khác ở đây?”
Khi bạn đau khổ, sức sáng tạo của bạn là lớn nhất – bạn phải đổ tất cả năng lượng của mình vào thứ khác để không nghĩ tới nỗi đau. Sự thỏa mãn là kẻ sát nhân đối với sáng tạo, nhưng đừng lo – tôi rất có khả năng khiến mình bất mãn.
Tất cả con người đều được sinh ra với tiềm năng sáng tạo như nhau. Hầu hết con người lãng phí tiềm năng của mình cho cả triệu thứ thừa thãi. Tôi dùng tiềm năng của tôi cho một thứ và chỉ một thứ duy nhất: nghệ thuật của tôi.
Dám nghĩ dám làm đầu tiên là sự sáng tạo. Bạn cần sự sáng tạo để thấy ở ngoài kia có gì và định hình nó có lợi cho mình. Bạn cần sự sáng tạo để nhìn vào thế giới hơi khác đi một chút. Bạn cần sự sáng tạo để tiếp cận theo hướng khác, để khác biệt.
Tôi có thể thấy có mối quan hệ giữa không suy nghĩ theo lối thông thường và tư duy sáng tạo. Tôi hẳn đã không thể có các ý tưởng khoa học tốt nếu tôi suy nghĩ nhiều hơn theo lối thông thường.
Không có sáng tạo, không thể có niềm vui thật sự, không có sự sáng tạo nào lại gắn liền với sợ hãi, với đau khổ, với lương tâm cắn rứt và với nỗi xấu hổ ngượng ngùng.
Sáng tạo chỉ là việc kết nối các vấn đề. Khi bạn hỏi những người giàu tính sáng tạo về cách họ làm điều gì đó, họ cảm thấy hơi gượng gập bởi họ thực sự không làm gì, họ chỉ thấy một số việc. Mọi thứ sẽ trở nên rõ ràng hơn theo thời gian. Đó là bởi vì họ có thể kết nối những kinh nghiệm mình có và tổng hợp thành những thứ mới. Và lý do khiến họ có thể làm điều đó là họ có nhiều kinh nghiệm hơn hoặc họ đã suy nghĩ nhiều về kinh nghiệm của mình hơn người khác.