Hoa hồng ướp hương lịch sử – hoa tôn vinh những cặp tình nhân, hoa rắc trên đường đi của cô dâu và của anh hùng, hoa rực cháy trong ngọn đuốc của hàng ngàn lễ hội, hoa rơi cánh thành cơn mưa xuống hàng ngàn đoàn kỵ sĩ, hoa tụ hội dưới đôi tay vị thánh, hoa biểu tượng cho vương quốc trần thế và vị Chúa tể thiên đàng. Hoa che chở cho người chết trong chiếc chăn êm. Hoa mang hy vọng cho con tim mòn mỏi. Hoa lên tiếng thay cho sự câm nín – hoa là sứ giả của tình yêu và lòng khát khao. Hoa là niềm
đam mê
, là chiến thắng, là vinh quang. Hoa là món quà trao tặng từ trái tim đến trái tim.
I want to drink the water from your lips. I want to hear the movement of you soul. I want to touch the sound of your heart. I want to breathe in your shadow. You are my passion. I love you! Em muốn những giọt nước từ đôi môi anh. Em muốn nghe những biến chuyển trong tâm hồn anh. Em muốn chạm vào âm thanh nơi trái tim anh. Em muốn hít thở trong bóng mát anh. Anh là niềm
đam mê
của em. Em yêu anh!
Bằng sự tình cờ và bằng lựa chọn của ta, ta để lại sau lưng vô số những cuộc đời mà ta hẳn đã có thể sống, đầy những
đam mê
và niềm vui khác, những vấn đề và nỗi thất vọng khác.
Chẳng gì không thể chịu đựng nổi với con người hơn là hoàn toàn nghỉ ngơi, không có
đam mê
, không có công chuyện, không có giải trí, không có mối quan tâm.
Hoa hồng ướp hương lịch sử - hoa tôn vinh những cặp tình nhân, hoa rắc trên đường đi của cô dâu và của anh hùng, hoa rực cháy trong ngọn đuốc của hàng ngàn lễ hội, hoa rơi cánh thành cơn mưa xuống hàng ngàn đoàn kỵ sĩ, hoa tụ hội dưới đôi tay vị thánh, hoa biểu tượng cho vương quốc trần thế và vị Chúa tể thiên đàng. Hoa che chở cho người chết trong chiếc chăn êm. Hoa mang hy vọng cho con tim mòn mỏi. Hoa lên tiếng thay cho sự câm nín - hoa là sứ giả của tình yêu và lòng khát khao. Hoa là niềm
đam mê
, là chiến thắng, là vinh quang. Hoa là món quà trao tặng từ trái tim đến trái tim.
Luôn luôn! Đó là một từ đáng sợ. Nó khiến tôi run lên khi nghe thấy nó. Phụ nữ thích dùng nó. Họ làm hỏng mọi cuộc tình lãng mạn khi cố gắng biến cuộc tình thành vĩnh cửu. Nó cũng là một từ vô nghĩa nữa. Sự khác biệt duy nhất giữa đoạn tình chóng vánh và
đam mê
suốt đời là đoạn tình chóng vánh tồn tại dài hơn chút xíu.
Mong muốn có tiền và sự thống khổ của tên trộm không bao giờ có thể được coi là cái cớ cho sự trộm cắp, vì có nhiều người trung thực chịu đựng những gian khổ nặng nề hơn một cách kiên cường. Bởi vậy chúng ta phải tìm cái cớ ở chỗ khác ngoài sự mong muốn có tiền, vì đó là
đam mê
của kẻ bủn xỉn, không phải của tên trộm.
Khi hai người chịu ảnh hưởng của những
đam mê
mãnh liệt nhất, điên rồ nhất, hão huyền nhất, và chóng tàn nhất, họ bị buộc phải thề rằng họ sẽ luôn luôn ở trong điều kiện kích thích, bất thường, và mệt mỏi đó cho tới khi cái chết chia lìa họ.
Những niềm
đam mê
dù có mãnh liệt hay không cũng không nên thể hiện quá đáng tới mức làm người ta thấy căm ghét; và âm nhạc, dù trong những hoàn cảnh kinh hãi nhất cũng không nên khó nghe, mà cần vui tai và lôi cuốn, và nhờ đó mà mãi mãi vẫn luôn là âm nhạc.
Đam mê
và tình yêu đi hướng trái ngược nhau. Tình yêu là chiếc lưới thả trên vĩnh cửu,
đam mê
là mánh lới để tránh mệt mỏi đánh lưới. Đúng theo bản tính của chúng, tình yêu cố gắng để kéo dài
đam mê
mãi mãi. Trái ngược,
đam mê
lại căm ghét gông xiềng của tình yêu.
Sự ám ảnh
đam mê
là hoạt động lãng phí nhất của con người, vì với một ám ảnh
đam mê
, bạn tiếp tục quay trở lại, trở lại và trở lại với cùng câu hỏi và chẳng bao giờ đạt được câu trả lời.