Hình thức thấp nhập thành hình thức cao hơn, chủng loài này thành chủng loài khác, rau quả thành vương quốc động vật; trong lịch sử
nhân loại
một thời đại này chuyển vào thời đại khác… Chủ nghĩa xã hội, giai đoạn nối sau Chủ nghĩa tự do, giữ mọi giá trị của Chủ nghĩa tự do như là kẻ thừa kế của Chủ nghĩa tự do.
Cảm giác an toàn quá nửa là một loại mê tín, nó đã không tồn tại trong tự nhiên,
nhân loại
cũng chưa từng thể nghiệm sự tồn tại của nó…Trên thực tế, đời người vốn là một quyển sổ ghi chép về những mối nguy hiểm gặp phải nhưng luôn dũng cảm tiến về phía trước.
Chúng ta – những người bị săn lùng qua thác nghềnh của cuộc đời, trôi dạt xa khỏi nguồn cội, luôn bị đẩy tới cuối dòng và buộc phải bắt đầu lần nữa, nạn nhân và lại cũng là những kẻ bề tôi sẵn lòng của những quyền năng bí ẩn, chúng ta – những người mà nguồn an ủi đã trở thành huyền thoại xưa cũ và sự an toàn, một giấc mơ con trẻ, đã biết đến căng thẳng tới từng góc cạnh của sự tồn tại, nỗi kinh hoàng về thứ gì đó luôn mới mẻ trong từng thớ thịt. Mỗi giờ trong năm tháng của chúng ta đều kết nối với số phận của thế giới. Trong đau khổ và trong niềm vui ta đã sống qua thời gian và lịch sử vượt xa khỏi cuộc sống nhỏ bé của mình, dù chính chúng chẳng biết gì vượt ra ngoài chúng. Vì thế, mỗi chúng ta, thậm chí con người nhỏ bé nhất của
nhân loại
, cũng biết cả ngàn lần về thực tại của ngày hôm nay hơn cả người thông minh nhất giữa tổ tiên của chúng ta. Nhưng không gì được trao cho ta miễn phí; ta trả giá đến tận cùng.
Tình yêu của hôn nhân làm
nhân loại
tiếp tục đến cùng, tình yêu của bạn bè làm
nhân loại
đạt đến cảnh giới của tự nhiên, tình yêu của ô uế thì làm
nhân loại
bại hoại suy đồi.
Tất cả nhân vật thực sự vĩ đại (dù là cổ nhân hay người đương đại, chỉ cần là còn lưu danh trong kí ức của
nhân loại
) không có một người nào vì tình yêu mà phát cuồng, vì sự nghiệp vĩ đại đã ức chế tình cảm mềm yếu này.
Tình yêu là sự tô điểm vĩ đại cho cuộc đời. Tình yêu làm cho thiên nhiên nở hoa, đua sắc, hát lên những bài ca kỳ diệu nhất và quay cuồng trong những vũ khúc huy hoàng. Chúng ta hiểu rằng, sau khi đã thoát khỏi ách khổ dịch và nô lệ,
nhân loại
sẽ không trở nên buồn thảm, tối tăm. Trái lại, với tình yêu trần thế, họ sẽ tạo ra những kiệt tác của hạnh phúc và niềm vui mà những người đàn ông, phụ nữ trước đây không dám mơ ước tới. Nhưng con người trong tương lai sẽ viết nên một trường ca về tình yêu, và tình yêu đó sẽ xây dựng trên những nguyên tắc hoàn toàn bình đẳng, trên tình đồng chí sâu sắc.
Tình yêu là đốm lửa của cuộc sống, là sự thăng hoa của tình bạn, là sự hợp nhất của tâm hồn. Nếu nói cảm tình của
nhân loại
có thể phân biệt đẳng cấp, tình yêu luôn thuộc về một cấp cao nhất.
Trong những hoàn cảnh khác nhau, tình cảm của
nhân loại
biến ảo vô thường làm sao! Những thứ hôm nay chúng ta thích, thường là những thứ ngày mai chúng ta ghét, những thứ hôm nay chúng ta theo đuổi thường là những thứ ngày mai chúng ta né tránh, những thứ hôm nay chúng ta mong muốn thường là những thứ ngày mai chúng ta sợ hãi, thậm chí là hồn siêu phách lạc.
Cuộc sống thực ra là một cuộc chiến. Cái ác xấc xược và mạnh mẽ; cái đẹp quyến rũ, nhưng hiếm thấy; lòng tốt rất dễ yếu đuối; sự điên rồ rất dễ ngang ngạnh; sự tàn nhẫn chiến thắng; kẻ ngu xuẩn lên địa vị cao, người khôn ngoan đứng ở dưới thấp, và
nhân loại
nói chung là bất hạnh. Nhưng bản thân thế giới không phải là một ảo ảnh hạn hẹp, không phải không phải là mường tượng, không phải cơn ác mộng trong đêm; chúng ta thức tỉnh trước nó, vĩnh viễn; và ta không thể quên nó, hay phủ nhận nó, hay bỏ qua nó.
Cảm xúc thấp kém chi phối đời sống tinh thần, và có thể nhận thức được rõ ràng trong cảm nhận không hoàn thiện và không thỏa mãn, và trong cuộc đấu tranh không ngừng nghỉ của cả cá nhân và của toàn
nhân loại
.