Some men see things as they are and say “Why”? Others dream things that never were and say “why not”? Một số người nhìn sự việc đúng như chúng đang
tồn tại
và hỏi “tại sao vậy”? Những người khác ước mơ những điều chưa bao giờ xảy ra và nói “tại sao không”?
An toàn là sự mê tín. Nó không
tồn tại
trong tự nhiên cũng không phải trải nghiệm của con người. Tránh né nguy hiểm không làm ta an toàn hơn khi đối đầu với nó. Cuộc đời hoặc là chuyến phiêu lưu táo bạo hoặc không là gì cả.
Cà phê không sặc sỡ để gây sự chú ý, không ngọt ngào để “xu nịnh cảm xúc”, mà nó
tồn tại
để mang lại cho chúng ta một kho tàng cần khám phá, một người dẫn lối để đi đến sự thanh tịnh.
Tự do không thể có mà thiếu chính quyền – nếu không nó sẽ biến thành sự hỗn loạn, và chính quyền không thể
tồn tại
mà thiếu tự do – nếu không nó sẽ biến thành chuyên quyền.
Bản thân của cuộc sống chính là hạnh phúc. Cuộc sống không chỉ để sống mà là để sống có hạnh phúc. Cuộc sống hạnh phúc
tồn tại
trong sự yên tĩnh tâm tư. Người là thợ thủ công của hạnh phúc, của chính bản thân mình. Quả thật có hạnh phúc hay không tuyệt nhiên không phải do thiên tính mà là quyết định ở thói quen. Hạnh phúc không thể thập toàn thập mỹ.
Mỗi cá nhân đều đang cật lực mở rộng – bài xích, bài xích – mở rộng đến cực hạn của vũ trụ, và tăng cường phép tắc
tồn tại
của anh ta lên những người khác.
Nếu nhân dân không thể tin tưởng được chính quyền sẽ làm nhiệm vụ vốn là căn nguyên
tồn tại
của nó – bảo vệ và phát triển những lợi ích chung của nhân dân – mọi thứ khác đều đã mất.
Cảm giác an toàn quá nửa là một loại mê tín, nó đã không
tồn tại
trong tự nhiên, nhân loại cũng chưa từng thể nghiệm sự
tồn tại
của nó…Trên thực tế, đời người vốn là một quyển sổ ghi chép về những mối nguy hiểm gặp phải nhưng luôn dũng cảm tiến về phía trước.
Chúng ta – những người bị săn lùng qua thác nghềnh của cuộc đời, trôi dạt xa khỏi nguồn cội, luôn bị đẩy tới cuối dòng và buộc phải bắt đầu lần nữa, nạn nhân và lại cũng là những kẻ bề tôi sẵn lòng của những quyền năng bí ẩn, chúng ta – những người mà nguồn an ủi đã trở thành huyền thoại xưa cũ và sự an toàn, một giấc mơ con trẻ, đã biết đến căng thẳng tới từng góc cạnh của sự
tồn tại
, nỗi kinh hoàng về thứ gì đó luôn mới mẻ trong từng thớ thịt. Mỗi giờ trong năm tháng của chúng ta đều kết nối với số phận của thế giới. Trong đau khổ và trong niềm vui ta đã sống qua thời gian và lịch sử vượt xa khỏi cuộc sống nhỏ bé của mình, dù chính chúng chẳng biết gì vượt ra ngoài chúng. Vì thế, mỗi chúng ta, thậm chí con người nhỏ bé nhất của nhân loại, cũng biết cả ngàn lần về thực tại của ngày hôm nay hơn cả người thông minh nhất giữa tổ tiên của chúng ta. Nhưng không gì được trao cho ta miễn phí; ta trả giá đến tận cùng.