Chưa bao giờ tôi lại nghĩ mình có thể rơi vào một tình trạng như thế. Hẳn là ở đây phải có một
sự trừng phạt
nào đó, hẳn tôi phải chuộc lại một tội lỗi nào đó, chính thế đấy, nếu không thì tôi không thể hiểu nổi tại sao người ta lại bắt tôi phải gánh chịu những thử thách như vậy. Tôi nức nở khóc khi tỉnh dậy, tôi ti tỉ khóc khi đi ngủ và, giữa hai lúc đó, tôi sầu não. Tôi muốn làm Laclos thế mà tôi lại thành luôn Musset. Tình yêu thật không sao hiểu nổi. Khi thấy nó ở người khác, ta không thể hiểu được nó, và càng không hiểu được hơn khi nó đến với ta. Hai mươi tuổi tôi vẫn còn đủ khả năng kiểm soát cảm xúc của mình nhưng giờ đây, tôi không còn quyết định được gì nữa cả.
Mỗi người ai cũng có mạng sống, nhưng không phải ai cũng hiểu được điều đó, thậm chí trân quý mạng sống của mình hơn. Người không hiểu được mạng sống thì mạng sống đối với họ mà nói chính là một
sự trừng phạt
.
Phần đông con người theo bản năng dễ bị lung lạc bởi nỗi sợ hơn là bởi sự kính trọng, và kiềm chế trước cái ác vì sợ
sự trừng phạt
mà nó mang đến hơn là bởi sự dơ bẩn của nó.
Trong mọi trường hợp,
sự trừng phạt
thường xuyên là dấu hiệu yếu ớt và chểnh mảng của chính quyền. Không có người nào xấu đến nỗi không thể có ích về mặt nào đó. Không người nào nên bị đẩy tới cái chết, dù chỉ là ví dụ, nếu có thể để anh ta sống mà không gây nguy hại cho xã hội.
Những lối nghĩ gây ra hầu hết bệnh dịch trong thân thể là CHỈ TRÍCH, GIẬN DỮ, OÁN GHÉT, và CẢM GIÁC TỘI LỖI. Ví dụ, thích thú chỉ trích đủ lâu sẽ thường dẫn đến dịch bệnh như viêm khớp. Giận dữ biến thành thứ sôi sục và cháy bỏng và làm thân thể nhiễm bệnh. Nỗi oán hận dài lâu mưng mủ và cắn nuốt cái tôi, và cuối cùng có thể dẫn đến u và ung thư. Cảm giác tội lỗi luôn tìm kiếm
sự trừng phạt
và dẫn đến nỗi đau đớn.
Tôi rất muốn biết vì sao sự lười nhác lại thịnh hành trong những người trẻ tuổi đến nỗi không thể khuyên ngăn họ rời khỏi nó dù bằng ngôn từ hay bằng
sự trừng phạt
.