Một cuộc đời vô dụng là một cái chết đến sớm.
Chủ đề
Cái Chết
110 danh ngôn trong chủ đề Cái Chết
Tất cả tri thức chỉ giúp chúng ta chết cái chết đau đớn hơn nhiều những loài động vật không hiểu biết gì.
Sự im lặng tột cùng dẫn tới nỗi buồn. Đây là hình ảnh của cái chết.
Trong mỗi cái chết đều có sự hân hoan; trong mỗi khoái lạc đều có chút chết chóc.
Nhiều người chết đi khi trong mình vẫn còn ấp ủ điệu nhạc. Tại sao lại như vậy? Thường là bởi họ lúc nào cũng đang chuẩn bị sẵn sàng để sống. Trước khi họ kịp nhận ra, thời gian đã hết.
Ai đó phải chết để phần còn lại chúng ta trân trọng giá trị cuộc sống hơn.
Bất cứ ai sống đủ lâu để hiểu được cuộc sống là gì, biết rõ chúng ta cần đội ơn Adam sâu sắc đến thế nào, đó là nhà hảo tâm vĩ đại đầu tiên của nhân loại. Người mang cái chết tới thế gian này.
Cuộc sống là một điều lạ lùng. Tại sao lại khát khao cuộc sống như vậy? Đó là trò chơi mà không người nào thắng. Sống là lao lực vất vả và chịu đựng khổ đau, cho tới khi tuổi già trườn tới và chúng ta đặt tay xuống tro lạnh của lửa tàn. Sống thật khó khăn. Đứa trẻ đau đớn hít hơi thở đầu tiên, người già đau đớn hổn hển hơi thở cuối cùng, và tất cả ngày tháng tràn đầy rắc rối và buồn thương; và vậy mà con người tiến vào vòng tay rộng mở của cái chết, loạng choạng, ngã díu, đầu quay về sau, chiến đấu tới giây phút cuối cùng. Và cái chết đầy tử tế. Chỉ cuộc sống và những điều của cuộc sống mới đau đớn. Thế nhưng chúng ta vẫn yêu cuộc sống và căm ghét cái chết. Thật lạ lùng.
Sống làm thế nào cho tròn đầy sự có mặt và chết cho ngập tràn cõi hư không.
Hãy để cuộc đời đẹp như hoa mùa hạ, và cái chết đẹp như lá mùa thu.
Món quà quý giá không phải là cuộc sống, mà là cái chết. Cuộc sống là giấc mộng mê mang tạo nên từ những niềm vui đượm màu đau khổ, những lạc thú bị đớn đau đầu độc; một giấc mơ là sự hỗn độn đầy ác mộng của những thích thú, sung sướng, hân hoan, hạnh phúc lác đác thoáng qua, rải rác trộn lẫn với những khốn cùng, đau khổ, hiểm nguy, kinh hoàng, thất vọng, thất bại, ê chề và tuyệt vọng dài lâu - lời nguyền ghê gớm nhất mà bàn tay thần thánh có thể reo rắc; nhưng cái chết ngọt ngào, cái chết dịu dàng, cái chết đầy tử tế; cái chết chữa lành linh hồn bầm dập và trái tim tan vỡ, và cho chúng sự nghỉ ngơi và lãng quên; cái chết là người bạn tốt nhất của con người; khi con người không còn chịu đựng được cuộc sống thêm nữa, cái chết đến và giải thoát anh ta.
Cuộc đời là sa mạc, cuộc đời cô độc, cái chết đưa chúng ta trở về với nhân loại.
Quan trọng không phải anh chết như thế nào mà anh đã sống như thế nào. Việc chết đi không quan trọng, nó diễn ra nhanh lắm.
Lòng can đảm mà chúng ta khao khát và tự hào không phải là lòng can đảm để chết tử tế, mà là để sống cho ra sống.
Nỗi sợ cái chết đến từ nỗi sợ cuộc sống. Người sống được hết mình luôn sẵn sàng chết bất cứ lúc nào.
Chúng ta không có cơ hội làm quá nhiều điều, và mỗi thứ chúng ta làm đều phải thật sự tuyệt vời. Bởi vì đây là cuộc đời của chúng ta. Cuộc đời ngắn ngủi lắm, và rồi bạn chết, bạn biết chứ? Và chúng ta đều được lựa chọn để làm điều này với cuộc đời mình. Vì vậy điều ta làm nên thật tốt. Nên đáng giá.
Và tốt hơn biết bao khi chết trong thời gian hạnh phúc của tuổi trẻ còn chưa nản chí, sống hết mình trong ánh sáng rực rỡ, hơn là nhìn thể xác kiệt quệ và già nua và vỡ mộng.
Tôi cảm ơn Chúa đã độ lượng ban cho mình cơ hội để hiểu rằng cái chết là chìa khóa mở cánh cửa dẫn tới chân hạnh phúc.
Cái chết không bao giờ khiến người thông thái ngạc nhiên, anh ta luôn sẵn sàng lên đường.
Nghệ thuật là cây sự sống. Khoa học là cây cái chết.