Chừng nào còn sống và tự do, con người sẽ bằng cách này hay cách khác tìm kiếm những gì mang lại cho mình hạnh phúc, và vì vậy, sự sống, tự do và sự theo đuổi hạnh phúc về cơ bản là một. Nhưng sự theo đuổi hạnh phúc tự nó đã là một nghệ thuật. Tìm kiếm nó chưa chắc đã tìm thấy nó, và sự thất bại có thể phá hủy cả tự do và sự sống.
Chủ đề
Sống chết
269 danh ngôn trong chủ đề Sống chết
Tôi, không phải tình huống, có sức mạnh làm tôi hạnh phúc hay bất hạnh ngày hôm nay. Tôi có thể chọn nó sẽ thế nào. Ngày hôm qua đã chết. Ngày mai còn chưa tới. Tôi chỉ có một ngày, hôm nay, và tôi sẽ hạnh phúc với nó.
Chúng ta phải cười trước khi ta hạnh phúc, bởi nỗi sợ rằng ta sẽ chết trước khi ta kịp cười.
Cuộc sống làm bạn buồn chán ư? Hãy lao vào công việc bạn tin tưởng bằng tất cả trái tim, sống vì nó, chết vì nó, và bạn sẽ tìm thấy thứ hạnh phúc tưởng chừng như không bao giờ đạt được.
Người ta thường nói, dại cũng chết mà khôn cũng chết, biết mới sống. Biết chính là tuệ giác biết tùy lúc tùy thời ứng xử nhịp nhàng. Không trụ, không chấp sống an nhiên, tùy duyên tiếp vật, lợi mình và lợi người… chính là minh triết trong cuộc sống mà mỗi người cần phải thực tập để thành tựu.
Cái chết không bao giờ khiến người thông thái ngạc nhiên, anh ta luôn sẵn sàng lên đường.
Nghệ thuật là cây sự sống. Khoa học là cây cái chết.
Ta có nghệ thuật để ta không bị hiện thực giết chết.
Hãy tin tưởng vào những kỹ năng của bản thân. Suy nghĩ tiêu cực có thể giết chết giấc mơ trước khi người khác kịp làm việc đó. Sự nghi ngờ giết chết nhiều giấc mơ hơn là thất bại.
Tôi vô cùng yêu thích sự thật, nhưng không thích lắm việc chết vì đạo.
Quan trọng là tôi hiểu bản thân mình: quan trọng là đi tìm sự thật đúng với tôi, tìm lý tưởng mà vì nó tôi có thể sống và chết. Đó là điều mà giờ đây quan trọng nhất đối với tôi.
Con người khen ngợi đức hạnh, nhưng họ căm ghét nó, họ chạy trốn nó. Nó làm ta chết rét, và trong thế giới này, ta phải giữ chân mình ấm.
Chỉ đức hạnh vẫn giữ vẻ uy nghi trong cái chết.
Sự chịu đựng và sự thờ ơ là những đức hạnh cuối cùng của một xã hội đang giãy chết.
Nơi nào có tình yêu, nơi đó có sự sống.
Chúng ta bảo tình yêu là sự sống; nhưng tình yêu không có hy vọng và niềm tin là cái chết đau đớn.
Sự ngu xuẩn không thể được chữa trị. Sự ngu xuẩn là tội tử hình chung duy nhất; hình phạt là cái chết. Không thể kháng án, và bản án được tự động thi hành, không hề khoan thứ.
Sự oán ghét giống như tự uống thuốc độc, rồi hy vọng nó sẽ giết chết kẻ thù.
Linh hồn không mang gì theo sang thế giới bên kia, ngoài nền tảng giáo dục và văn hóa. Ở điểm khởi đầu của cuộc hành trình sang thế giới bên kia, nền tảng giáo dục và văn hóa có thể trở thành trợ giúp lớn nhất, hoặc nếu không sẽ thành gánh nặng lớn nhất của người vừa qua đời.
Chúng ta không thể biết hậu quả của việc cấm đoán tính tự phát của trẻ nhỏ khi nó chỉ mới bắt đầu chủ động. Chúng ta thậm chí có thể bóp nghẹt chính sự sống. Thứ nhân tính bộc lộ bên dưới tất cả những chói lọi huy hoàng của trí tuệ trong suốt tuổi thơ ấu ngọt ngào và dịu dàng nên được tôn trọng đến mức như sùng kính. Nó giống như mặt trời xuất hiện trong buổi bình minh hay đóa hoa mới bắt đầu bừng nở. Giáo dục không thể hữu ích trừ phi nó giúp trẻ nhỏ mở lòng đón nhận cuộc sống.