Hầu hết con người chết trước khi tắt thở, – chết bởi tất cả những khát khao trần tục, vậy nên hơi thở cuối cùng chỉ là chiếc khóa trên cánh cửa của tòa nhà đã hoang vắng.
Chủ đề
Sống chết
269 danh ngôn trong chủ đề Sống chết
The tragedy of life is what dies inside a man while he lives. Bi kịch cuộc đời là những gì chết đi bên trong một người khi anh ta còn sống.
Sống hay không sống, đó chính là vấn đề.
Trên chiến trường, bạn chỉ có thể chết một lần, trong chính trị, bạn có thể chết nhiều lần.
We are born crying, live complaining, and die disappointed. Chúng ta sinh ra đã khóc, sống để phàn nàn và chết trong thất vọng.
Có phải cái chết là giấc ngủ sau cùng? Thưa không, nó là sự tỉnh giấc cuối cùng.
There is only one meaning of life: the act of living itself. Cuộc đời chỉ có một ý nghĩa: đó chính là sống.
Một ái tình chết vẫn mãi mãi là ái tình. Trong ái tình, sống và chết là một.
Một bà cụ già mộ đạo từ một tỉnh kế cận đến Wat Ba Pong hành hương. Bà thưa với Ajahn Chah rằng bà chỉ có thể ở đây một thời gian ngắn mà thôi vì bà còn phải trở về nhà để coi chừng coi đổi mấy đứa chắt của bà. Bà cũng thưa với Ajahn Chah là vì bà đã quá già nên xin Ngài ban cho bà một thời pháp ngắn. Ajahn Chah trả lời: Này, bà cụ hãy lắng nghe! Ở đây không có ai hết, chỉ như vậy thôi. Không có ai là chủ nhân, không có ai già, không có ai trẻ, không có ai tốt, không có ai xấu, không có ai mạnh, không có ai yếu. Chỉ vậy thôi… vậy thôi. Tất cả đều trống rỗng, chỉ các yếu tố khác nhau của thiên nhiên tác dụng hỗ tương thôi. Không có ai sinh ra mà cũng chẳng có ai chết đi. Người nào nói về cái chết là người đó nói chuyện như đứa con nít không hiểu gì hết. Trong ngôn ngữ của tâm, nghĩa là ngôn ngữ của Phật Pháp, không hề có chuyện đó.
Bởi tới cuối cùng, bạn sẽ không nhớ được thời gian mình làm việc trong văn phòng hay ủi bãi cỏ nhà mình. Hãy trèo lên ngọn núi chết tiệt đó đi.
Thôi thúc muốn có những chuyến đi là một trong những dấu hiệu đầy hi vọng của sự sống.
Chúng ta ở đây để cười vào gian khó và sống đẹp tới mức mà Cái chết sẽ phải run rẩy khi đón ta đi.
Tôi yêu người có thể cười trong nghịch cảnh, có thể tìm sức mạnh trong sự khốn cùng và trở nên can đảm nhờ suy nghĩ. Những tâm hồn nhỏ bé có thể chùn bước, nhưng người có trái tim kiên định và được sự đồng thuận của luơng tâm sẽ theo đuổi những nguyên tắc của mình cho đến chết.
Trong khi quy luật của sự cạnh tranh có thể đôi lúc khó khăn cho mỗi cá thể, nó là tốt nhất cho giống loài, bởi vì nó cho phép sự sống còn của những cá thể phù hợp nhất trong mọi lĩnh vực.
Nhìn một người yên bình chết đi khiến chúng ta nghĩ đến sao băng; một đốm sáng giữa triệu đốm sáng trên bầu trời mênh mông, bừng lên trong khoảng khắc chỉ để mãi mãi biến mất vào bóng đêm bất tận.
Trái tim muốn đi tiếp; đó là đạo pháp của nó. Vì nếu nó không vận động, nó sẽ chết.
Nếu không có chó ở Thiên đường, khi chết đi, tôi muốn đến nơi chúng đến.
Tôi đi khắp nơi để tìm chỗ hành thiền; tôi chẳng biết rằng nó nằm sẵn tại đây, trong tâm tôi. Thiền nằm ngay trong bạn: sinh, già, đau, chết nằm ngay trong bạn chứ chẳng đâu xa. Tôi đi khắp mọi nơi cho đến khi mệt lã muốn đứt hơi, lúc ấy mới chịu dừng, và khi dừng tôi nhận ra rằng cái mà tôi đi tìm… nằm ngay trong tôi.
Một trí óc bảo thủ là một trí óc đang chết dần.
Sự vô cảm của con người đủ để khiến mọi bức tượng nhảy dựng khỏi bệ và thúc nhanh sự hồi sinh của người chết.