Bạn không yêu người khác vì vẻ ngoài hay quần áo hay xe hơi sang trọng của họ, mà bởi họ hát bài ca mà chỉ bạn có thể nghe thấy.
O
Nguồn trích dẫn
Oscar Wilde
Giới thiệu
139 câu danh ngôn
Chưa có thông tin.
Danh ngôn
Danh ngôn
Bí ẩn cuối cùng là chính bản thân ta. Khi ta đã tính toán được khối lượng của mặt trời, và đo được khoảng cách tới mặt trăng, và lập bản đồ sao cả bảy thiên đường, vẫn còn chính bản thân ta. Ai có thể tính toán được quỹ đạo của chính tâm hồn mình?
Con người hào hoa phong nhã là người không bao giờ làm tổn thương người khác mà không cố ý.
Không phải ai cũng tốt đẹp, nhưng luôn có điều gì đó tốt đẹp trong bất cứ ai. Đừng bao giờ vội vã phán xét người khác bởi vì vị thánh nào cũng có một quá khứ và kẻ tội đồ nào cũng có một tương lai.
Người mơ mộng là người chỉ có thể tìm được đường nhờ ánh trăng, và sự trừng phạt của anh ta là anh ta thấy bình minh trước phần còn lại của thế giới.
Mỗi bức chân dung được vẽ với tình cảm là bức chân dung của người họa sĩ, không phải của người làm mẫu.
Nếu hay thì kết thúc hạnh phúc, nếu không hay thì kết thúc bất hạnh. Tiểu thuyết nghĩa là như thế.
Kinh nghiệm là thứ bạn không thể có mà không trả giá.
Có thu nhập bất biến thì tốt hơn là chỉ được yêu quý.
Định nghĩa có nghĩa là giới hạn.
Ký ức... đó là cuốn nhật ký tất cả chúng ta đều mang theo bên mình.
Sự nhất quán là nơi trú ẩn cuối cùng của người không có trí tưởng tượng.
Công chúng có sự tò mò không thể thỏa mãn muốn biết mọi chuyện, trừ chuyện đáng biết.
Sự thật hiếm khi thuần túy và chẳng bao giờ đơn giản.
Phụ nữ yêu chúng ta vì những khuyết điểm của ta. Nếu ta có đủ khuyết điểm, họ sẽ tha thứ ta mọi chuyện, thậm chí cả trí tuệ phi phàm của ta.
Thế gian chia làm hai loại người, người tin vào điều không thể tin, và người làm điều không chắc sẽ thành.
Tôn giáo giống như một người mù đi tìm con mèo đen không tồn tại trong căn phòng tối, và tìm thấy nó.
Một nụ hôn có thể làm hỏng cả cuộc đời của một người.
Ngôn từ! Chỉ là ngôn từ mà thôi! Chúng mới kinh khủng làm sao! Rõ ràng, sống động, và tàn nhẫn làm sao! Người ta không thể trốn khỏi chúng. Và vậy mà trong chúng có phép màu tinh tế làm sao! Chúng dường như có thể trao hình hài cho những thứ vô hình dáng, và tự thân có âm nhạc cũng ngọt ngào như tiếng đàn viôn hay tiếng sáo. Chỉ là ngôn từ mà thôi! Còn có thứ gì thực hơn ngôn từ sao?
Kinh nghiệm chỉ đơn giản là cách mà ta gọi sai lầm của mình.