Tâm thuật quý nhất là quang minh, trung hậu; dung mạo quý nhất là chính đại, lão thành (1); ngôn ngữ quý nhất là giản dị, chân thật. (1) Lão thành: Từng trải.
Chủ đề
Hán Học Danh Ngôn
572 danh ngôn trong chủ đề Hán Học Danh Ngôn
Mặt trời mặt trăng làm sáng sủa cho thiên hạ mà không ai ơn; đất nước núi sông, làm no ấm cho thiên hạ, mà không ai quý.
Lời nói, việc làm so sánh với cổ nhân thì “đức” tiến (1); công danh phú quý phó mặc cho thiên mệnh (2), thì “tâm” nhàn (3); báo ứng (4) nghĩ đến con cháu, thì không làm xằng; hưởng thụ lo đến túng thiếu, thì tiêu dùng biết tiết kiệm. (1) Đức tiến: Đức hạnh một ngày một hay nên. (2) Thiên mệnh: Mệnh trời đã định cho người ta. (3) Tâm nhàn: Tâm thần khoan khoái không phiền não. (4) Báo: Có cho tất có báo; Ứng: Có cảm tất có ứng.
Cái bóng không vật gì cong mà thẳng được, cái vang không vì tiếng xấu mà tốt được.
Gấm vóc mà xé rách từng mảnh, không bằng vải thường mà còn nguyên.
Những thứ hổ báo ăn thừa, là thứ chuột bọ tranh nhau chí chết.
Mắt không theo người trông, tai không theo người nghe, miệng không theo người nói, mũi không theo người ngửi.
Không có đức mà phúc nhiều, thì cũng như không có nền, mà tường cao, chả bao lâu thế nào cũng đổ.
Người quân tử, ta nên thân, song không nên quá chiều mà phụ họa; kẻ tiểu nhân, ta nên tránh, song không nên ruồng rẫy như hằn thù.
Không đáng cho mà cho, thì không phải là ơn.
Chim đến lúc cùng thời mổ, muông đến lúc cùng thời cào, người ta đến lúc cùng thời dối giá.
Phàm lúc nguy cấp, chỉ nên trông cậy những điều của mình, không nên trông cậy những điều của người.
Càng học càng hay, cũng như khát mà ra sông, ra bể uống, uống nhiều thì được nhiều, uống ít thì được ít.
Vào tuổi tráng niên, khí huyết cương cường, nên răn về tranh đấu.
Bậc làm chúa không có người hiền tài giúp đỡ, thì cũng như kẻ mù lòa không người dẫn dắt.
Chim khôn lựa cây mà đậu, tôi hiền chọn chúa mà thờ.
Tử Trương hỏi Khổng Tử về đức nhân. Khổng Tử nói: "Có thể làm được năm điều trong thiên hạ là nhân vậy." Tử Trương xin hỏi rõ. Ngài nói: "Cung, khoan, tín, mẫn, huệ. Cung kính thì không khinh nhờn, khoan dung thì được lòng người, tín thực thì được người ta tin cậy, mẫn cán thì có công, ban ân huệ thì dễ sử dụng người."
Biết được mục đích cần đạt đến sau đó mới có thể kiên định. Định rồi sau mới yên ổn. Yên ồn rồi sau mới có thể an tâm. An tâm rồi sau mới có thể suy nghĩ. Suy nghĩ rồi sau mới đạt thành.
Học tập phải như đuổi không kịp, dù có đuổi kịp còn sợ mất mát điều đã học.
Bản thân chính đáng, dù không ra lệnh người dưới vẫn chấp hành; Bản thân thiếu ngay thẳng, tuy ra mệnh lệnh người dưới cũng chẳng thi hành.