Cuộc chiến giữa tồn tại và hư vô là căn bệnh tiềm ẩn của thế kỷ hai mươi. Nỗi buồn chán giết nhiều sự tồn tại hơn là chiến tranh.
N
Nguồn trích dẫn
Norman Mailer
Giới thiệu
37 câu danh ngôn
Chưa có thông tin.
Danh ngôn
Danh ngôn
Có ba giai đoạn của cuộc hôn nhân. Đầu tiên là cuộc tình, sau đó là hôn nhân, rồi tiếp theo là con cái, và cuối cùng đến giai đoạn thứ tư - ly dị, không có giai đoạn này bạn không thể hiểu rõ người phụ nữ.
Chúng ta chẳng bao giờ biết chắc được những lời cầu nguyện của mình sẽ đi đâu, hay câu trả lời sẽ đến từ ai. Khi mà chúng ta nghĩ mình gần nhất với chúa trời, chúng ta cũng có thể hóa ra lại đang yểm trợ ác quỷ.
Tình yêu thương đòi hỏi chúng ta can đảm hơn một chút thay vì sống thoải mái, hào phóng hơn một chút, linh hoạt hơn một chút. Thế có nghĩa là sống táo bạo hơn ta sẵn lòng.
Niềm hy vọng lớn lao chẳng có nền tảng thực sự trừ phi người ta sẵn lòng đối mặt với tai ương cũng có thể tồn tại trên đường.
Sự ám ảnh đam mê là hoạt động lãng phí nhất của con người, vì với một ám ảnh đam mê, bạn tiếp tục quay trở lại, trở lại và trở lại với cùng câu hỏi và chẳng bao giờ đạt được câu trả lời.
Trong mỗi cái chết đều có sự hân hoan; trong mỗi khoái lạc đều có chút chết chóc.
Không trái tim nào cứng rắn hơn trái tim nhút nhát.
Sự trưởng thành là bí ẩn lớn lao hơn cái chết. Tất cả chúng ta đều hiểu sự thất bại, tất cả chúng ta đều mang trong mình sự thất bại và cái chết, nhưng thậm chí ngay cả người thành công cũng không thể miêu tả được những nỗi phấn chấn tinh tế và nỗi e sợ của sự trưởng thành.
Con người tiến vào tương lai dựa trên thấu hiểu về quá khứ. Nếu chúng ta không hiểu gì đó trong quá khứ của mình, chúng ta chẳng khác nào què quặt.
Mục đích tối thượng của nghệ thuật là tăng cường, thậm chí nếu cần thiết, trầm trọng hóa ý thức đạo đức của con người.
Một khi báo chí chạm vào một câu chuyện, sự thực mất đi vĩnh viễn, thậm chí cả đối với các nhân vật chính.
Có vùng đất vô chủ giữa tình dục và tình yêu, và nó thay đổi trong đêm.
Tạo nên lịch sử không phải là tình cảm của con người mà là hành động của con người.
Bạn không thể là một nhà văn giả tưởng nghiêm túc trừ phi bạn tin vào câu chuyện mình đang kể.
Viết lách có thể tàn phá cơ thể bạn. Bạn ngồi trên ghế hàng giờ và đổ tận lòng dạ để viết được vài chữ.
Người viết có thể tiến bộ như một con người, hay có thể thụt lùi. ... Sự tò mò, phản ứng của anh ta với cuộc đời không thể biến mất. Điều chí tử là thu mình, trở nên ít quan tâm hơn, ít đồng cảm hơn, khô héo tới mức bản thân cuộc đời mất đi phẩm vị, và lòng nhiệt tình đối với sự thấu hiểu con người biến thành mệt mỏi và chán ghét.