Sự
chấp nhận
trong cuộc đời mỗi người không liên quan gì tới bỏ cuộc; nó không có nghĩa là chạy trốn khỏi tranh đấu. Ngược lại, nó có nghĩa là
chấp nhận
đời khi đời đến, với tất cả điều bất lợi của di truyền, của nỗi thống khổ, của sự phức tạp về tâm lý và những bất công.
Tình thương đích thực phải có ý thức trách nhiệm,
chấp nhận
người kia như là chính mình với những điểm mạnh và yếu kém. Nếu ta chỉ thích những gì tốt đẹp nhất nơi người đó thì không phải là tình thương. Ta phải
chấp nhận
những yếu kém của người kia và mang sự kiên nhẫn, hiểu biết, năng lượng của mình để giúp họ chuyển hóa.
Người thụ động
chấp nhận
cái ác cũng dính líu tới cái ác như người phạm vào nó. Người
chấp nhận
cái ác mà không phải đối nó thực chất đang hợp tác với nó.
Tôi bị lôi cuốn bởi những thứ sai trái: Tôi thích uống rượu, tôi lười biếng, tôi không tin thánh thần, chính trị, ý tưởng, lý tưởng. Tôi biến dần vào hư không; một kiểu không tồn tại, và tôi
chấp nhận
điều đó. Tôi không phải là người thú vị. Tôi không muốn làm người thú vị, thực quá khó khăn. Điều tôi thật sự muốn chỉ là một khoảng không mềm mại, mịt mờ để sống, và để được yên một mình.
Thiền chánh niệm không thay đổi cuộc sống. Cuộc sống vẫn luôn mong manh và vô thường như thế. Thiền thay đổi khả năng của con tim để
chấp nhận
cuộc sống. Thiền dạy con tim biết thích nghi, không phải bằng cách vùi dập nó đến khuất phục, mà bằng cách khiến nó hiểu được rằng thích nghi là một lựa chọn đáng hài lòng.
Helen Keller điếc, câm và mù ngay sau khi chào đời. Bất chấp nỗi bất hạnh của mình, bà đã khắc sâu tên mình vào những trang lịch sử của vĩ nhân. Cả cuộc đời bà là bằng chứng cho thấy không ai bị đánh bại trừ phi thất bại đã được người ta
chấp nhận
là hiện thực.
Khi bạn thất bại, hãy
chấp nhận
nó như một dấu hiệu cho thấy các kế hoạch của bạn không hoàn chỉnh, hãy xây dựng lại chúng, và lại một lần nữa giương buồm đi về hướng mục tiêu.